This is default featured slide 1 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured slide 2 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured slide 3 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured slide 4 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured slide 5 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

Thứ Năm, 2 tháng 8, 2018

00:00 Phạm Trần Phương (MV 0 giờ)

MV 0 giờ - Phạm Trần Phương



Em trốn trong bóng đêm tối đen mịt mờ
Lầm lũi trong căn phòng vắng
Mưa rít qua tán cây đem hơi lạnh về bao vây,
Có tiếng thở dài của ai

Kìa góc nhà có ai đang nhìn qua đây
Đến sờ đôi tay em gầy
Em nằm chơ vơ
Tâm hồn bơ vơ
Hay nằm mơ

Tiếng đồng hồ đếm
Mười hai giờ đêm
Em lang thang, trong hành lang
Bay vào không gian, bay vào thế giới của em.

Thứ Hai, 23 tháng 7, 2018

P59 - Trang cuối (Phần cuối)

Ngày... tháng... năm...
Muỗi đốt giai bé đau quá. Mình chảy cả nước mắt. Chả hiểu nó cắm vòi thế nào mà thằng bé giật mình đùng đùng, đạp ngay chân vào cái thang đang dựa góc tường, cái thang từ từ đổ xuống hôn rầm vào cái chân giò bất động của mình giữa lúc mình đang "mơ về nơi xa lắm". Đương nhiên thằng em được ăn đòn còn con muỗi được chạy thoát.
Ngày... tháng... năm...
Mấy hôm nay trời đẹp quá. Giáng sinh mà cũng thế này thì... nếu đi chơi thì thích thật í. Mà năm nay Giáng sinh lại vào cuối tuần, có người nào về quê không nhỉ?
Ngày... tháng... năm...
Khoan khoái vươn vai trong chăn. Ngủ đã thật, như là đủ mắt ấy. Cửa cạch mở, mùi bánh mì trứng thơm lừng. Giai bé xuất hiện. Quái, sao thằng bé nay dậy sớm thế?
Giai bé nhìn thấy mình, mắt trợn trừng:
- Anh không đi làm à?
Hả? Cái gì mà đi làm? Đồng hồ còn chưa kêu. Quờ tay tìm điện thoại, vớ ngay được cục pin. Sặc, đêm qua vui tay tháo pin ra nghịch rồi ngủ luôn mất.
Vội chồm dậy, vồ lấy chai nước muối đổ vào miệng. Trùm vội cái áo khoác vào người (may mà hôm qua về lười... cởi đồ, lười cũng có cái hay của lười đấy chứ nhỉ?) rồi lao đi.
Giai bé éo éo gọi với theo:
- Anh ơi, khăn mặt.
Mặt cái gì mà mặt. Tí vào toilet công ty thì thoải mái.
9 giờ 15. Thấy mình, mấy chị già cười như nắc nẻ, rồi giục mình lấy vợ mới tài chứ. Kệ các bác, em là em đi rửa mặt đã. Nước mát, đã thật. Vốc nước vào tay, vuốt vuốt tóc. Ngạc nhiên khi thấy dạo này đỡ mụn, đẹp trai hẳn. Óe, áo trái???
Bảo sao hôm nay nhiều người ngắm nhìn mình thế. Vừa ngượng vừa ức chế, thế mà nãy, thằng ranh kia không thèm nhắc mình, cả mấy bà chị già cũng thế.
9 rưỡi. Sếp về, trêm mép còn dính cái tăm. Sếp ngạc nhiên:
- Sao hôm qua chú xin nghỉ buổi sáng để chiều ở lại hoàn thiện project cùng nhóm kia?
Hả? Hử? Ớ! Ở! Ừ... nhỉ!!! Ôi, giấc mơ nồng nàn của mình...
Ngày... tháng... năm...
Mát trời, ngủ ngon thế nhỉ? Hôm nay đưa mẹ đi khám, xin sếp nghỉ nửa ngày nên mới đủng đỉnh được tí. Hơn 8 rưỡi, vừa dắt xe ra thì cửa nhà hàng xóm bật tung. Giật cả mình. Thấy trai già vội vàng lao ra, chắc vội lắm hay sao mà đến cái mũ bảo hiểm cũng xộc xệch. Gã lao đi nhanh lắm.
Ớ, gã này có cái áo lạ ghê, lớp lưới trắng phủ ra ngoài lớp vải cũng trắng nốt. Chết thật, có cả cái mốt này à? Sao mốt của bọn con trai lại quái dị thế nhỉ?
Ngày... tháng... năm...
Thằng bạn rên rỉ, vật vã kêu mất hết vốn. À, cu này trước dồn tiền để kinh doanh, thời buổi suy thoái kinh tế chắc làm ăn không ra gì rồi. Nó tu hết hai chai bia rồi bắt đầu nhấm nhẳn:
- Tao bị "úp sọt" roài. Con bé nhìn "não ngắn" thế mà cũng biết trò này. Giờ bao nhiêu vốn lại đổ ra làm đám cưới vì bố mẹ chỉ "hỗ trợ phần nào". Các cụ đang giận lắm.
Nó lại tu ừng ực...
Ngày... tháng... năm...
Giai bé xí xớn theo chúng bạn đóng giả ông già Noel đi phát quà chứ. Đúng là tuổi trẻ bồng bột, kinh nghiệm thương đau mình còn chưa kịp truyền lại cho thằng bé.
Nhớ hồi năm thứ 3 đại học, mình cũng áo đỏ quần đỏ mũ đỏ đi len lỏi từng con phố, tay lăm lăm tấm bản đồ. Hôm ấy, đến trường tiểu học nọ, xin phép mà mấy bác bảo vệ nhất định không cho vào. Thì đã sao, ông già Noel có biệt tài leo trèo mà. Mình vận hết công lực, vọt qua bức tường rào từ góc khuất. Mọi chuyện OK cả.

Mình phi như bay lên tầng, nơi thân chủ nhỏ bé đang đợi quà. Bất ngờ, bọn trẻ từ đâu lao đến, đứa vồ đằng trước, đứa vồ đằng sau. Đang giờ học cơ mà nhỉ?
Chẳng mấy chốc mình bị đè ngửa ra. Đứa giằng, đứa giật, đứa lồm cồm bò lên sờ râu vuốt tóc, đứa đấm bùm bụp vào bụng, vào mặt xem ông già Noel có "độn" thêm gì vào người không... Nếu mấy bác bảo vệ không đánh trống gọi lũ trẻ trở lại lớp thì không biết đến bao giờ mình mới thoát cái kiếp nạn ấy.
Giải phóng cho mình xong, bác tổ trưởng lôi xềnh xệch "ông già Noel" lên văn phòng làm việc. Thân xác mình lúc ấy mới thê thảm làm sao: mớ tóc bù xù lấm đầy cát, bộ râu bị xé chỉ còn dính lại vài mẩu con con trên cằm, một bên tay áo bị xé toạc, lủng lẳng như... dị tật, và bên dưới... ối má ơi, cái quần đỏ của mình đã bị đứa nhóc nào lột mất tiêu rồi??? Còn trật lại mỗi...
Hôm ấy, mình bị mấy bác bảo vệ cho nghe một bài giáo huấn chóng cả mặt, thêm một câu mà đến giờ vẫn còn nhớ: "Nhỡ đâu bọn trẻ nó giẫm đạp lên nhau bị làm sao thì chú tính thế nào? Có đền nổi không?"
Ngày... tháng... năm...
Bực mình từ mấy hôm nay rồi. Đợi dài cổ chẳng có ma nào rủ đi chơi Giáng sinh cả. Chí ít như năm ngoái hay năm kia, mấy đứa bạn có đi chơi với người yêu cũng còn biết đường: "Thôi đi với tụi tao cho đỡ buồn.". Hay thậm chí là: "Bà đi cùng, có gì trông xe cho tụi tôi chứ gửi xe hôm ấy đắt lắm" thì mình cũng cam lòng. Còn hơn ở nhà nghe bố mẹ thở dài.
Ngày... tháng... năm...
Giai bé vỗ vai bồm bộp:
- Đêm Noel anh kiếm chỗ nào đi chơi cho khuây khỏa. Em bận.
- Lại dại gái chứ gì? Lo mà học hành đi. Yêu đương thì cứ từ từ.
Dạy dỗ thế mà nó vẫn quyết đi, đi luôn từ sáng. Ranh con, miệng còn hôi sữa mà bày đặt. Sao mày không hỏi kinh nghiệm của anh?
Hồi năm thứ 2, chỉ trong 1 ngày Noel thôi mà anh đây đã "hạ gục" cả mấy cô liền.
Này nhé, chiều hôm ấy đi đá bóng. Về đến phòng trọ mới nhớ ra là đến giờ hẹn với một em trường bên. Vội quay xe đến đón em í. Đi một lúc, em thơ ngây hỏi: "Anh ơi, sao áo anh bẩn thế?". Vội thanh minh: "À, anh vừa đi qua đoạn công trường, ô tô nó phóng qua, bắn hết nước lên người em ạ". Em vẫn hồn nhiên: "Nó bắn được cả mùi hôi nách hả anh?". Muối mặt mua tặng em thêm một cái khẩu trang. Em đòi về: "Em chịu thôi". Thế là một em "gục ngã".
Về, tắm gội tử tế. Thay bộ quần áo mới đàng hoàng. Đến đón em thứ hai. Em này có hàng mi dài, cong vút, mắt lúc nào cũng long lanh, phải cái môi hơi mỏng. Mới đi được 4 vòng hồ Hoàn Kiếm, em í đã kêu mệt, kêu khát. Đưa em vào quán kem gần đấy, em điệu đàng cầm tờ thực đơn lên. Mình cũng cầm một tờ... Bất giác thò tay vào túi quần. Rỗng tuếch! Giật mình: "Hay anh đưa em về uống nước rồi mình đi chơi tiếp nhé" (thông minh quá còn gì). Em vùng vằng dằn mạnh tay xuống: "Anh chẳng galant tí nào. Mất mặt nhau quá. Về thôi.". Bực mình, sinh viên mà chẳng thông cảm cho nhau. Về thì về. Cứ nhè đúng ổ gà mình phi, em kêu oai oái. Xuống xe, em vừa hổn hển thở vừa lầu bầu: "Chịu bố!". Anh cũng chẳng cần. Tối nay anh còn hẹn một em nữa.
"Cộc... cộc... cộc..." - Hình như có người gõ cửa, gấp vội quyển sổ lại, viết sau vậy.
Ngày... tháng... năm...
"Tối nay đi lang thang đi. Lâu lắm rồi hội mình không tập trung..." - Đứa bạn nheo nhéo trong điện thoại. Có thế chứ. Phấn son, quần áo đâu nào? Chà, sao hôm nay lạnh thế.
Ngày... tháng... năm...
Hóa ra cô nàng nhà bên lại là người quen của người quen à? Trái đất tưởng to mà hóa ra bé tí.
Chiều hôm Noel, đang vật vờ nhớ lại mấy vụ tán gái hụt thì có tiếng gõ cửa. Ra là cu bạn hồi đại học. Cái dáng vẻ thất thểu không khác gì lúc nó bị trượt mất học bổng.
Thằng bạn vào nhà, ngồi phịch xuống bàn. Đoạn nó lấy chân đá đá cái cốc nhựa dưới đất:
- Tao cốc nước đi.
Như ông kễnh con. Cu này mà béo tốt một tí thì mình đấm cho nẩy người ngay, đằng này nó như bộ xương giáo cụ, đấm chỉ sợ rụng ra vài mẩu. Tu một hơi hết cốc nước, cậu vổ vai rủ đi chơi. Ra là mọt sách thất tình.
Đang bới chậu đồ chưa giặt tìm cái khăn len thì lại có tiếng gõ cửa. Lầu bầu đi ra mở cổng. Gái hàng xóm! Một tay gái ôm cái chậu, một tay cầm cái sào tre. Mặt gái đỏ lựng lên:
- Cho tớ lấy nhờ cái đồ vừa bị rơi xuống.
Thế là gái rút dép nhón chân bước ngay lên cái yên xe thằng bạn mình. Rướn rướn mãi. Khổ nỗi người "mẩu" có cố mấy thì cũng chỉ kéo được vài cái lá khô xuống, ngứa mắt thật. Đoạn mình giằng lấy cái sào: "Đi kéo chân đi". Giá đỏ mặt giằng lại: "Không được...". Không lịp rồi, cái món đồ đã được móc xuống. Ơ... Giật mình khi nhìn rõ nó là cái gì. Vội buông sào, chạy vào nhà trước cái mặt đần thối của gái.
Chẳng thấy gã bạn đâu. Đến khi nghe thấy tiếng đóng cổng "ruỳnh" một cái của gái hàng xóm thì mới thấy nó lò dò chui ra từ đằng sau, mặt tái mét.
Ngày... tháng... năm...
Mấy ngay nay cứ hay nghĩ vẩn vơ. Lão bạn mọt sách hôm trước đã từng quen biết gái hàng xóm ư? Không những thế còn là quen biết sâu và rộng nữa chứ.
Ngày... tháng... năm...
Sang nhà hàng xóm lấy đồ rơi. Thấy cái xe dựng ở đó quen quá. Riêng cái hình người nhện đánh đu ở cái biển số đã thấy quen, lại còn cái mũ bảo hiểm rụng lưỡi trai, cái yên xe bị chuột gặm... Quen thế nhỉ?
Ngày... tháng... năm...
Sang nhà bà chị họ. Có cô em trẻ trung đang ngồi chơi ở đó. Bà chị gán ghép, cô nàng thẹn thùng yểu điệu... Chẳng được tí chua ngoa đanh đá như mụ kia. Với lại chân em này dài quá. Tự dưng nhơ nhớ cặp giò ngăn ngắn và cái ngúng nguẩy rất trẻ con của một "bà cô già". "Bốp"! Tự vả vào mặt mình đi, nhớ là nhó thế nào, đấy không phải là nhớ. Hãy tự nhớ lấy!
Ngày... tháng... năm...
Năm nay thưởng Tết bao nhiêu nhỉ? Giá mà sếp thưởng Tết sớm sớm tí có phải là hè vừa rồi mình có tiền sắm... váy vó không chứ. Nghe nói có nơi thưởng đến sáu, bảy trăm triệu. Nghĩ mà thèm. Chỉ cần có vài cái thưởng như thế là yên tâm sắm xế hộp, khỏi lo mưa nắng. Mà không được, xe cộ bây giờ hay cháy lắm. Bỏ. Thà để tiền đó đi du lịch với mua truyện.
Ngày... tháng... năm...
Thằng bạn "điên nặng... điện" than thở: "Năm nay không khéo móm, chả tết tủng gì sất".
Đúng là cái thể loại... càng giàu càng tham. Lương chú đã gấp mấy lần lương anh, thưởng đột xuất của chú gấp mấy chục lần của anh...
Ngày... tháng... năm...
A, thôi rồi. Đã nhớ ra cái yên xe rách. Chính xác là cái yên xe ấy, đúng hôm mình mặc thử cái quần hầm hố có móc ở túi sau để đi uống cà phê...
Sao gã đó có thể trở mặt như vậy nhỉ? Đang ngồi tâm sự thì bất ngờ vùng dậy đòi đi. Chắc lại hẹn hò với gái nào rồi. Vuốt mặt phải nể trứng cá chứ. Sao đang muốn tán tỉnh mình mà lại quay ngoắt ra coi thường mình như vậy. Hừm, hỏng yên xe là đáng lắm.
Ơ... Thế ra hắn quen với anh em nhà trai à?
Ngày... tháng... năm...
Gã mọt sách thú nhận là đã từng mời gái hàng xóm đi uống cà phê. Tiếc là ấn tượng ban đầu về nhau quá "tốt đẹp" nên mọi chuyện chỉ dừng lại ở đó. Trái tim chàng mang mãi một vết thương như vết thương trên cái yên xe...
Mọt sách kể hôm ấy cậu chàng mời nàng đi cà phê. Câu chuyện đến hồi gay cấn khi nàng hỏi: "Thế rồi mấy hôm nó mở mắt?" khi nghe chàng kể chị gái chàng mới sinh cháu. Còn chưa kịp ngậm mồm vào sau quả ngạc nhiên thì bất chợt chàng xin phép đi, nàng giật mình, căn vặn, hờn dỗi và đòi đi theo chàng. Chàng nhất quyết không cho, nàng tự ái, đùng đùng đòi về.
Khi nàng bước xuống xe thì "xoẹt", tiếng cái yên xe bị xé toạc bởi công lực của nàng cùng với sự trợ giúp đắc lực của cái móc ở túi quần. Chàng mím môi: "Giá như cái quần của cậu đừng bền quá như thế".
"Bốp", cái túi xách của nàng quăng vào đầu chàng, may mà chàng chưa kịp tháo mũ bảo hiểm ra. Một câu chuyện tình đẹp đẽ đã kết thúc bi thảm như thế. Mãi đến lúc chia tay, chàng vẫn chưa kịp giải thích là lúc ở quán cà phê, chàng chỉ muốn đi... WC.
Ngày... tháng... năm...
Phố hoa có vẻ đẹp thật chứ không đùa. Thấy báo đài đưa tin, đăng ảnh ầm ĩ. Háo hức muốn đi xem quá. Mở máy điện thoại, rà danh sách một lượt: Không ai có thể đi chơi cùng mình cả, mấy đứa bạn gái đều đang cắm cúi dọn nhà cùng... mẹ chồng. Chắc vậy! Haizzz...
Ngày... tháng... năm...
Tết dương lịch người ta nghỉ cả. Sao sếp cứ bắt mình đi trực? Giai bé đã tí tởn về với u từ hôm qua. Đón năm mới có một mình quả là không hay ho gì.
Dắt xe ra khỏi cửa, tí nữa thì húc vào gái hàng xóm. Đúng là ra ngõ gặp gái nhé. Của nợ thật. Gái cười tít mắt, hí hí. Cái liếc mắt đưa tình của gái đúng là khiến người ta chết khiếp. Chả nhớ mình đã nói gì mà gái thoăn thoắt vào nhà rồi xúng xính váy áo bước ra. Tóm lại, đúng là ra ngõ gặp gái.
Phố hoa
Mình rất ghét phải chen chúc, thế mà gái vẫn xăm xăm bước lên, thi thoảng ngửa mặt lên hỏi: "Trên ấy có mát không?". Mát lạnh gái ạ, mỗi ở dưới mới nóng thôi.
Kinh hoàng. Sao đông thế? May mà mình đã có kinh nghiệm chen lấn từ những lần đi mua hàng giờ vàng rồi. Nóng, mồ hôi túa ra, người bên trên, bên phải, bên trái, đằng sau cũng toát mồ hôi. Nghĩa là... hôi quá! Thật tiếc cho một đại mỹ nhân chân ngắn như mình. Mà sao trai già cứ nhăn nhó cái mặt thế nhỉ?
Cứ chen vào sờ hoa làm gì không biết? Bị bảo vệ tóm thì nguy.
Chị kia yêu nghệ thuật thật, vén cả dây chăng mà chui vào chỗ mấy chậu hoa, lại còn dứt dứt cánh hoa nữa chứ. Mình cũng phải...
Giời ơi, có người cầm gậy chạy đến kìa con vịt kia...
Sắp chạm tay vào cái bông hoa xinh xinh thì có người kéo giật ra. Sợ thót tim. Ra là trai già. Thô lỗ thế bảo sao không ế.
Ngày... tháng... năm...
Bất ngờ có người xung phong trực tết dương lịch cho mình. Khỏe rồi. Về thôi. Để quyển nhật ký lại, nhìn nó chăm chú lần cuối trước khi lên đường. Dù sao nó cũng hết giấy rồi.
Ngày... tháng... năm...
Chiều u ám. Thấy dự báo bảo trời ấm lên mà chả thấy thế, lạnh sun hết cả người. Thấy trai già đùm đùm túm túm các thứ lên xe, chắc về quê. Ơ, mới đây còn bảo là phải trực tết cơ mà? Thật chẳng tin nổi mồm miệng bọn đàn ông. Híc, hết giấy rồi. Biết thế hôm đấy giằng mạnh hơn. Sao gã không nhường mình nhỉ?
Mai đã là năm mới!


*

*    *

Lời nhật ký: Chả hiểu hôm nay ngày gì mà lại lắm hoa quả thế. Mùi cam, mùi bưởi, mùi thanh long, mít, ổi... ngào ngạt khắp phòng. Chưa kịp hưởng thụ hương vị của bọn hoa quả ấy thì mình đã nghe ai đó nói toáng lên: "Không có gì để đựng hoa quả à? À, đây rồi, dùng tạm...". Và XOẸT... OẸT... ẸT... T... T... T..., từng trang giấy lần lượt rời bỏ thân thể mình. Cuối cùng, mình - cuốn Nhật ký phiêu lưu ký chỉ còn là một mảnh bìa lõa lồ... 
Chắc có lẽ Giai nhớn và Gái Ế sẽ có một kết thúc tốt đẹp sau những tranh chấp, duyên phận kia! 
Ký đã hoàn thành nhiệm vụ của mình là được bôi đen đến trang cuối cùng.
Ký nghỉ đây.
Tạm biệt.

---Hết---

P58 - Sự cô đơn của gái Ế

Ngày... tháng... năm...
Trời rét khiến cảm giác cô đơn như rõ rệt hơn. Đêm nằm co quắp trong cái chăn mà rên hừ hừ. Mỏi người, trở mình, hơi lạnh lùa vào qua từng kẽ hở. Mình thổn thức, chợt nhớ đến một câu gì đó của một ai đó: Nằm một mình trở bên nào cũng lạnh.
Giật mình nhận ra dạo này... lãng mạn tợn, hic, nguy hiểm quá. Ơ mà, sao lạnh thế nhỉ?
Ngày... tháng... năm...
Chiều. Đi làm về, lại thấy trai già hùng hục... đu xà. Cái áo phông mỏng manh cùng chiếc quần gió bay phất phơ như... đang treo trên mắc. Sao giữa cái tiết trời rét căm căm thế này, gã lại có thể lột bằng ấy cái áo ấm ra để quăng quật trên cái xà kia nhỉ? Trong khi mình nào áo, nào quần, nào găng, khăn, mũ, tất... Cứ thế kia không ốm mới là chuyện lạ nè.
Ngày... tháng... năm...
Lạnh thật, chẳng ngủ được. Lấy điện thoại hí hoáy một hồi. Đọc lướt qua các thể loại mail. Thở dài mấy cái và "A" lên một tiếng. Không! Không có lý nào lại thế.
Không. Gã không thể biết địa chỉ mail của mình được. Với lại mình đâu có thù oán gì với gã mà gã phải làm thế. Nhưng... nếu không thì tại sao gã lại giúp mình vồn vã đến vậy? Mà suy đi tính lại thấy chất giọng giống nhau lắm, người lạ - trai già...
Suy nghĩ... suy nghĩ... suy nghĩ đến lúc không còn cảm nhận được sức nặng của cái điện thoại trên tay nữa...
Cho đến lúc nghe tiếng mẹ gào lên:
- Con ơi, dậy đi làm. Muộn rồi.
Hic, không khi lạnh đã kéo mình trở lại vẻ "B tha" cố hữu mất rồi.
Ngày... tháng... năm...
Hình như mình nghĩ hơi nhiều về một số thành phần rồi thì phải. À không, chắc chỉ là chút tò mò và hiếu thắng thôi.
Chậc. Cuối tuần rồi. Ước gì thằng cu cháu vẫn ở đây, tha hồ "gối ôm - ôm gối". Mình nhớ cặp má bầu bầu và đôi lúm đồng tiền xinh xinh, nhớ cả cài mùi thơm đặc trưng của trẻ con nữa...
Ngày... tháng... năm...
Trời nắng hanh thật khó chịu. Ra ban công đứng hóng gió mà nắng cứ xỉa xói vào mặt, rát bỏng.
Chiều về nhà. Bố đang tỉa tót hàng cây cảnh, bên cạnh là trai trẻ đứng tán gẫu. Nghe bố chép miệng: "Hanh thế này khô hết cả cây, chẹp...". Tiếng trai trẻ lảnh lót bên cạnh: "Khô thế này một mồi lửa là "đi" ấy nhỉ bác nhỉ?". Bố mình phá lên cười, khen thằng bé bản lĩnh. Lạ lùng thật.
Ngày... tháng... năm...
Cái lá thiết mộc lan thò sang hàng xóm hôm trước còn tươi xanh là thế mà nay đã lơ phơ vài mẩu tro tàn. Bố lầm rầm chửi mắng: "Trẻ ranh mà không biết đùa là gì à?". Mình nén cười, chuồn vội vào nhà tránh ánh nhìn tức tối của bố.
Ngày... tháng... năm...
Sếp gửi cho cả phòng link một bài báo: Xe đang chạy bốc cháy đùng đùng. Giật mình lo lắng: Chiếc xe bị cháy cùng "loài" với xe mình. Vuốt mồ hôi trán gượng cười trước những lời trêu chọc của cả phòng.
Trưa, đi ăn cơm. Thổ lộ sự lo lắng cùng với lời khẩn cầu với các chị: "Làm sao đây nếu như...?"
Chị béo vỗ vai mình bồm bộp:
- Ăn nhiều vào. Ăn đi. Khi nào đồ sộ hơn chị thì khi xe cháy chỉ cần buông tay và lăn một phát.
Anh kều cười ha hả:
- Gớm, to vừa thôi. To như bà thì có... rút được chân ra khỏi xe không mà đòi lăn.
- Theo tớ í, cậu chỉ cần đi học võ thôi, võ gì mà "công phu", "kinh kông" "karaoke", "tây cuốn đồ", "củ su hào", hay "xe ben chở cát" gì ấy. - Cái "kẹo" nhỏ nhẹ.
Nhưng cái nhỏ nhẹ của nó đủ làm cả bàn phì cười, "mưa xuân" văng tung tóe... Chắc mấy món mà một đứa mù tịt về võ thuật như nó muốn nói là: kungfu, khinh công, Karate-Do, Taekwon-Do, Wushu, Pencak Silat... đây mà. Có lẽ vậy, nhưng mình cũng không chắc lắm.
Ngày... tháng... năm...
Cô bạn thân mới tậu một em xe mới, nhìn rất chi là bầu bĩnh, mịn màng chứ không thô ráp như xe mình. Rất... galant, nó cho mình leo lên đi thử. Lúc mình nhảy lên xe rồi nó mới tủm tỉm:
- Xem cái xe này có bị cháy nổ gì không.
Oạch, đáng sợ. Tay lái bắt đầu run. Con bạn cười ré lên:
- Đùa đấy. Quay về đây, hai đứa mình làm vài vòng thử xe nhá.
Thật ác. Đùa gì đâu không à.

Xe mới chạy êm thật. Bất chợt, mình nảy ra một ý...
Vỗ vai con bạn, giở giọng hốt hoảng:
- Này này... Có khói, xe có khói.
Bạn mình cuống lên, phanh xe đánh "kít" một cái và có vẻ như muốn nhảy khỏi xe. Lúc này người sợ lại là mình. Vội vàng:
- Không, ý ta là khói ở cái xe buýt đằng kia kìa. Đấy, đấy, nó đấy. Vừa đi vừa nhả khói đen kịt luôn nhé.
Nó quay lại, gườm gườm:
- Của khỉ. Đùa kiểu gì thế hả?
Ngày... tháng... năm...
Đêm nay có sao băng à? Tuyệt quá, lâu lắm rồi mình không biết ước là gì.
Tối. Vội vàng ăn uống dọn dẹp rồi lao vù ra ban công... ngắm trời. Nhà bên cạnh tắt đèn tối thui. Lạ nhỉ?
Giờ mà bố mẹ lên, thấy cảnh này chắc ngạc nhiên lắm đây. Gì chứ riêng cái đoạn tay chống cằm, mắt lơ đãng nhìn lên nền trời như đang làm thơ kết hợp cùng với cảnh hai chân xoa vào nhau để... đuổi muỗi thì khỏi phải nói. Muỗi! Hôm nay muỗi ở đâu ra lắm thế?
Trời vẫn lốm đốm những ngôi sao nhưng tuyệt nhiên chẳng thấy cái "sao" nào "băng" qua cả.
Muỗi mỗi lúc một nhiều. Bây giờ thì không chỉ có hai cẳng chân rung rung xua muỗi nữa mà thỉnh thoảng tay cũng phải buông cằm để đập muỗi. Chịu hết nổi, mình vào phòng, buông màn chui vào. Dù sao phòng mình cũng có cửa sổ, hơi thiếu lãng mạn tí nhưng một mình ngồi ngắm thì có hề gì. Ai cười đâu mà sợ.
"Sao" vẫn chưa "băng" qua nhỉ? Mỏi lưng rồi đấy.
...
Sao băng! Sao băng!
Mình vội chắp tay cầu nguyện. Đến lúc này mình mới hiểu lòng tham của con người là vô đáy.
Mình ước những gì nhỉ? "Xin trời đất phù hộ cho gia đình mạnh khỏe, làm ăn phát đạt, cầu được ước thấy...". Ớ, sao nghe câu này quen quen vậy ta? Như là... Thôi chết. Đây là câu khấn khi đi lễ mà. Rinh rích cười vì cái tiện thể.
... Ước gì mình mau lấy chồng, chóng có con... Ước gì mình trở nên xinh đẹp... Ước gì mình nhanh giàu có... Ước gì gia đình mình sau này thật hạnh phúc... Ước một ngày nào đó tên hàng xóm kia sẽ không thể khoe xương sườn vì bị thịt che lấp... Ước gì sếp mình dễ tính hơn một tí... Ước gì thưởng Tết năm nay thật to... Ước gì được tăng lương... Ước gì...
Reng... reng....
Tiếng chuông báo thức vang lên cắt ngang mớ ước mơ lộn xộn của mình. Vội vàng mở mắt: Tất cả chỉ là giấc mơ. Chợt nhớ, lúc mỏi lưng mình như mình có nằm xuống vươn vai một cái thật... đã...
Ngày... tháng... năm...
Bé Bông bên hàng xóm sang chơi, hí hoáy nghịch ngợm ở phòng mình thế nào mà lúc mình nhìn đến, cả một lũ sổ sách trong phòng được... dán hình hoạt hình. Quên phứt mất là lúc nãy con bé cầm cả tấm decal to vật vã. Cáu điên người nhưng chẳng nỡ mắng con bé, chỉ nhẹ nhàng dụ dỗ:
- Bây giờ cô cháu mình chơi trò bóc giấy nhé.
Bé Bông hồn nhiên gật gật đầu. Hình như mình bị yêu trẻ con rồi.
Ngày... tháng... năm...
Đi làm về. Trai già đang loay hoay... sơn cánh cổng. Thi thoảng gã còn vung cây chổi sơn lên như múa.
Nhấc túi xách ra khỏi xe, vì mải há miệng ngạc nhiên mà... cái túi xách bị lật ngược. Sách vở giấy tờ rơi ra...
*
* *
Mình đang ở trong túi xách của cô chủ. Hình như cô chủ về đến nhà rồi. Mình nghe thấy tiếng phanh xe và tiếng đạp chân chống. Sao lâu vậy rồi mà cô chủ chưa mở cổng nhỉ? Ồ, mình nghe thấy tiếng cô chủ rinh rích cười.
Chóng mặt quá. "Bịch" mình cùng các anh chị em sách vở lộn tùng phèo xuống sân bê-tông. Những mảnh cát sỏi... găm đầy cơ thể mình, đau điếng.
Thấy tiếng cô chủ rối rít. Tiếng một người con trai xuýt xoa. Bàn tay ai đó đập bộp bộp trên lưng mình... Mình bị mở phanh ra (ngượng quá)...
Mình nghe thấy...
- Ú... Ơ... A... A... A... Nó đây rồi!
Váng cả đầu với thứ tiếng con trai nửa quen nửa lạ. Mình bị giằng lại, giọng cô chủ rít lên:
- Cái gì mà "a"? Trả đây, vô duyên.
- Nhật ký của anh.
- Anh anh cái gì? Trả đây.
- Anh thề, anh hứa, anh đảm bảo đây là quyển nhật ký của anh. Anh đi tìm nó lâu lắm rồi. Cho anh xin lại nhá.
- Vớ vẩn. Của người ta.
- Anh thề! Đây này..
Thế rồi mình lại bị mở phanh ra, vài hạt mưa ti tách rơi vào bụng mình. Giật thót!
- Ớ ớ...
Hình như bàn tay cô chủ run run. Mình sợ quá! Chóng mặt quá, không nghe thấy gì nữa... Hình như hai người nói nhiều lắm...
Đột nhiên thân hình mình căng ra. Rồi bất ngờ... "xoạt...". Đau đớn đến tận cùng. Cả một khúc ruột rơi ra khỏi cơ thể. Linh tính cho thấy mình đang nằm trong tay người con trai còn khúc ruột bị xé rách đang nằm trong tay cô chủ nhỏ. Có lẽ nào...
Thôi nhé, đôi ta chia tay từ đây...
Ngày... tháng... năm...
Mất sổ, rơi cả hứng viết nhật ký.
Thấy sổ, một quyển sổ be bét đủ thứ chữ, đủ thứ màu, đủ thứ mùi... chả khác gì cái siêu thị. Uể oải đánh dấu một cái mừng sự trở lại của nó vậy.
Ngày... tháng... năm...
Thằng giai láu cá láu tôm hôm nay đi học về muộn thế. Đã dặn phải về sớm mua trứng vịt lộn về ngâm với mì tôm. Dạo này ăn uống thiếu chất, thằng bé gầy tọp hẳn đi. Cuối tháng nó mà mang "bộ khung" về trình diện thì mình chết chắc.
Ngày... tháng... năm...
Vừa bước chân ra khỏi taxi, mấy mụ đồng nghiệp đã sấn ngay vào hàng đồ linh tinh. Đàn bà phức tạp thật, mỗi cái Noel mà cũng bày vẽ trang với chả trí. Đơn giản như mình, Noel thích mỗi mấy "xị" với mấy bạn là OK. Dẫu biết rằng sau cái đơn giản ấy có khối cái phức tạp gấp vạn.
Vọt ngay vào quán trà đá gọi cốc trà đá không đá. Tợp từng ngụm nhỏ ngẫm nghĩ nhân tình thế thái...
Bực mình! Cực hình! Giật mình... khi các chị em xinh tươi choe chóe gọi mình. Xung quanh mấy mụ là lỉnh kỉnh những hộp cac-tông, hộp nhựa, túi ni-lon. với vô thiên lủng những thứ muốn chơi cũng không được, muốn ăn cũng chẳng xong. Mấy bà chị phủi tay, thở dốc:
- Này, các chị chọn mua đồ xong rồi, đến việc của chú: bê ra xe đi. Hộc... hộc... mệt quá.
Mình sinh ra trên đời để làm đàn ông chứ không phải cửu vạn nhá.
Tối. Giai bé hô hố điệu cười quen thuộc:
- Hố hố hồ hồ... Anh cứ bê đồ đi, rồi bảo mấy bà chị ấy bê anh ra xe.

P57 - Email - tình yêu

Ngày... tháng... năm...
Gió lạnh tràn về. Đêm co quắp trên cái giường rộng thênh thang mà thấy tủi. Nói là tủi, nhưng cũng chẳng là gì so với em thỏ bông. Em í cũng cô đơn, cũng thấy lạnh nhưng em í còn phải chịu sự đè nén của hai cái chân giò nuột nà của mình nữa chứ. Mỉm cười sung sướng vì trông lên thì thấy bóng đèn, quạt, thạch sùng nhưng trông xuống vẫn có em thỏ bông nằm úp mặt.
Ngày... tháng... năm...
Đột nhiên nhận được email từ một địa chỉ lạ. Vội vàng mở ra xem:
"Em thân mến!
Anh rất hân hạnh thông báo cho em rằng trái tim anh đã thuộc về em kể từ ngày thứ sáu, 21-12-2012. Với buổi gặp mặt tổ chức vào ngày hôm ấy lúc 25h, anh xin được tự giới thiệu mình như một người yêu đầy triển vọng.
Chuyện tình của chúng ta sẽ trải qua thời gian thử nghiệm trong vòng 3 tháng, sau đó căn cứ vào sự hòa hợp giữa hai ta mà sẽ được quyết định có kéo dài mãi mãi hay không. Tất nhiên khi kết thúc thời gian thử nghiệm, vẫn sẽ có những khoá huấn luyện tiếp theo và những kế hoạch thẩm định để tiến hành thăng chức người yêu lên bạn đời.
Thời gian đầu, chi phí phát sinh cho cà phê và giải trí sẽ chia đều cho hai ta. Sau này tùy thuộc vào hiệu quả xử sự của em, anh có thể sẽ gánh phần trăm lớn hơn. Tuy nhiên, nếu chi tiêu bằng tài khoản của em thì anh rất sẵn lòng.
Xin em vui lòng trả lời trong vòng 30 ngày kể từ ngày nhận được lá thư này. Bằng không lời tỏ tình này sẽ hết hiệu lực mà không cần thông báo gì thêm và anh sẽ xem xét các ứng cử viên khác.
Anh rất biết ơn nếu em gửi chuyển tiếp bức thư này đến hàng xóm hoặc các bạn gái khác của em trong trường hợp em không nhận lời.
Xin chân thành cám ơn trước!
Anh của em."
Ôi chao là sung sướng. Từng từ, từng chữ trôi vào trái tim. Niềm hạnh phúc ngập tràn, mình đọc lại nhiều lần nữa.
Lần 5...
Lần 10...
Lần 13... Những chữ những từ đang tiếp tục trôi vào trái tim bỗng dừng khựng lại. Mình... hóc! Sẽ không có gì đáng kể nếu như không có cái câu kính chuyển tiếp ở cuối mail. Sững sờ. Con số 13 thật là đen đủi.
Vò nát tờ giấy ăn trong tay, lăn chuột lên đầu thư... Hóc tập 2: "... trái tim anh đã thuộc về em kể từ ngày thứ sáu, 21-12-2012.". Sao lại là năm 2012? Sao lại... đi trước thời đại thế? 21-12-2012 ư? Đó là ngày gì?
Liền tay mở trang tra cứu, hàng loạt tin đồn thất thiệt về cái ngày gọi là ngày tận thế hiện ra.
Cáu điên người, đi thẳng ra cửa thở phì phì cho đỡ tức.
Chiều.
Về nhà. Đụng ngay trai già ở sân tập thể, gã đang đu xà. Cái mặt nhơn nhơn thấy mà ghét. Của đáng tội, từ hôm chữa máy cho mình, gã lại có vẻ... đỡ ít nói hơn. Cái đó mới thực là tai họa, nhất là vào lúc này. Thì đây, gã hỏi ngay:
- Bị ong đốt hay sao mà mặt "sưng vù" thế?
Biết gã hỏi đểu, mình kệ. Gã vẫn không tha:
- Người yêu "đá" à? Hay bị dị ứng?
Đến lúc này mình không chịu được nữa, cục tức tuôn ra ầm ầm, bịt mồm lại mấy lần mà vẫn không hãm được. Xong, mình thở hồng hộc, nhớ ra là mải tuôn, nín thở từ nãy tới giờ.
Trai già cười như nắc nẻ:
- Tưởng gì, gỉ tường. Trả lời đê.
- Lời gì mà lời. Hâm à? Thần kinh à? Dở hơi à?
- Con gái mà cứ toang toác cái mồm, bảo sao ế. Để đấy, tí về soạn câu trả lời cho. Đưa USB đây mà mang về.
Quái lạ. Gã này rảnh ghê. Còn đi viết thư thuê nữa à?


Ngày... tháng... năm...
Chiều. Đi làm làm về. Mẹ đưa cái USB cho mình, bảo:
- Thằng cu hàng xóm gửi cho con cái này này. Này, dại trai nó vừa thôi con ạ. Ai lại của nả nhà mình mà cứ đưa cho người như thế, cứ như làm tin không bằng.
Ớ. Mẹ nghĩ thế này thì chết con rồi.
Tối, mở USB ra:
"Em chào anh ạ!
Em thực sự xúc động khi nhận được thư của anh. Từ tấm bé đến giờ, đây là lần đầu tiên con tim em trào dâng xúc động đến mức này, cũng như chưa bao giờ tay em lại nắm chặt lại như đang nắm chặt cơ hội của mình như lúc này. Em cảm ơn anh, thật sự cảm ơn anh lắm.
Em hạnh phúc khi biết cái ngày anh nhắc đến là ngày tận thế. Anh nói như vậy có khác nào bảo rằng gặp em rồi thì dù là ngày tận thế thì anh vẫn sống. Ối, còn cái phúc nào nó lớn được như em không? Có ai có được năng lượng siêu nhiên như em không? Hả anh?
Tuy nhiên, em vẫn còn đôi chút lăn tăn về thân thế của anh. Hãy cho em biết anh là ai đi để em còn lên mạng xã hội khoe nữa. Anh... có phải là cái người em đã khoác nhầm tay khi đi chơi Noel năm ngoái? Hay là người phi ra từ cái toilet ở quán cơm sinh viên, miệng la toáng lên: "Toilet gì mà bẩn như... cái nhà vệ sinh?"? Hay anh là người mà mới hôm vừa rồi đây thôi, em bắt gặp đang háo hức bơi qua sông Tô Lịch trong tiếng cười khả ố của đám bạn, để rồi giành lấy phần thưởng cá cược là một cốc trà đá 2000 đồng, để rồi lúc ấy em phải thốt lên thương cảm: "Tên này điếc mũi sao ta?"? Anh là ai? Là ai giữa vô vàn người con trai đã để lại ấn tượng sâu đậm trong em?
Rất mong nhận được hồi âm của anh!

Em.
Tái bút: Hãy trả lời cho em vào địa chỉ mail này thay vì địa chỉ mail hôm trước anh gửi nhé: ...@..."
Ngỡ ngàng trước bức thư quái dị và địa chỉ email lạ. Đó đâu phải là địa email của mình nhỉ?
Phải làm cho ra nhẽ. Gã này nguy hiểm mà, nhìn cái mặt là biết ngay. Mong chờ gì được gã giúp tử tế chứ.
Nhìn đồng hồ: Muộn lắm rồi, sang gọi bây giờ thì có mà...
Ngày... tháng... năm...
Dậy sớm, chạy sang nhà gã hàng xóm. Cửa đóng im ỉm. Gõ cửa: "Nhờ cái".
Giọng trai già khàn đặc: "Cứ vào nếu muốn nhìn thấy cảnh hôm nọ".
Chép miệng quay về nhà đánh răng.
Đánh răng, rửa mặt, ăn sáng xong cũng đến giờ đi làm. Vội lấy xe đi, chẳng kịp chạy sang "nói chuyện phải quấy" với gã già. Ớ, mình bị thích cái câu "nói chuyện phải quấy" của Bố Già rồi.
Chiều. Chưa về đến nhà đã lại thấy gã trai già đang đu xà. Gã này có vấn đề về thần kinh không nhỉ? Sao phải đợi đến mùa đông mới tập thể dục?
Có vẻ như đang mệt, cánh tay gã buông thõng để thân mình treo lủng lẳng trông đến khiếp. Nhưng khiếp đảm hơn cả là nguyên bộ xương sườn của gã. Ối mẹ ơi, con dám chắc là nếu mẹ đi chợ mà nhìn thấy bộ sườn này chắc chẳng bao giờ mẹ nghĩ đến việc mua về làm sườn chua ngọt đâu, bộ sườn này chỉ có mấy bà cháo sườn là thích thôi, hàng ế nên rẻ mà.
Mình chưa xuống xe, gã đã eo éo: "Trả lời chưa?". Cái kiểu ăn nói không chủ không vị làm mình thấy hãm quá. Đốp ngay:
- Đằng ấy giúp thì giúp, không giúp thì thôi nhá. Không cần phải phá ngang thế đâu. Lại còn thêm cái email...
- Hê hê. Nói thật nhá, vụ này phức tạp đấy. Người gửi mail là người không hề đơn giản. Thích thì đây giúp, không thích thì thôi.
- Chẳng cần.
- Ừ, thế thì tự đi mà giải quyết.
- Kệ. - Nói rồi mình mở cổng dắt xe thẳng vào sân.
Gã trai già cố vớt vát:
- Nếu có vướng mắc gì thì địa chỉ mail anh đấy, có cần tư vấn thêm thì cứ vô tư nhé.
- Anh em gì? Có khi chị còn sinh trước chú đấy.
Ngày... tháng... năm...
Nhận được mail từ địa chỉ hôm trước:
"Em à.
Tuy mới trải qua mấy ngày của thời hạn một tháng nhưng anh ngỡ như đã một tháng một ngày một giờ một phút một giây rồi đấy. Có nghĩa là anh đã bắt đầu sốt ruột và lo lắng nếu như em từ chối anh mà lại quên, không chuyển tiếp cho bạn bè hoặc họ hàng của em.
Nhưng không sao. Chưa hết hạn mà. Và từ hôm nay, anh sẽ tích cực tán tỉnh em, Ngày Tận Thế ạ.
Là con gái, chắc em thích nấu ăn (mà nếu em không thích thì anh vẫn thích em thích nấu ăn, nếu đến thế mà em vẫn không thích nấu ăn thì anh vẫn thích em nấu ăn). Nhưng anh lại thích bóng đá. Anh thích bóng đá trước cả khi thích em cơ, nên vì thế mà em cũng đừng ghen tị với nó nhé. Anh đang tưởng tượng đến cảnh vợ chồng mình (nếu em OK anh) xem ti vi vào giữa mùa giải. Nó như thế này này:
"Sau đây chúng tôi xin tường thuật trực tiếp món tôm chiên sốt và đội tuyển U23 Myanmar. Chuẩn bị nguyên liệu cho 2 đội ra quân với đội hình, tôm, cà chua, hành, tỏi, tiêu, đường và muối. Chúng ta thực hiện món này với huấn luyện viên Goetz, huấn luyện viên trưởng đội tuyển U23 Việt Nam. Đầu tiên chúng ta mua tôm về rồi cắt bỏ đầu trọng tài. Vâng trọng tài đã thổi còi cho trận đấu bắt đầu, ngay phút đầu tiên, Long Giang đã đem rửa sạch tôm, để ráo nước, sau đó Ngọc Anh tung đường chuyền chuẩn bị phần nước sốt cà chua cho Trọng Hoàng, Trọng Hoàng lui về bắc chảo lên bếp. Đợi chảo thật nóng chúng ta cho Thành Lương vào, thật gay cấn, cả 2 đội đang tranh giành phi hành tỏi cho thơm. Kế tiếp bỏ tôm vào cho Văn Quyết từ cánh trái băng lên đem bóng bay thẳng vào chảo 1 ít đường, muối, bột ngọt cho vừa ăn. Rồi U23 Myanmar ghi bàn mở tỉ số. Cuối cùng đổ nước sốt vào trận đấu, khi ăn nhớ rút ngắn tỷ số cho U23 VN."
Em thấy như thế có hợp lý không?
Mong hồi âm của em."
Mình như rơi vào mê cung.
Ngày... tháng... năm...
Bà chị họ lên khám bệnh, đem theo cậu nhóc 3 tuổi rưỡi. Nhiệm vụ chơi với cháu được quẳng ngay lên đôi vai nhỏ bé của mình.
Thằng nhóc rất đáng yêu, cặp má bầu bầu của nó với đôi lúm đồng tiền nhỏ xíu đậu ở hai bên mép đặc biệt quyến rũ mình. Nhìn yêu đến độ chỉ muốn... cắn cho một phát. May là mấy lần định cắn nó đều có người vô tình ngăn lại.
Ngày... tháng... năm...
Hôm nay cả nhà mình đi chơi vườn bách thú. Bố chơi sang thật, gọi hẳn chuyến taxi.
Ngơ ngác hỏi bố:
- Sao nhà mình không đi xe buýt cho chị với cháu hưởng tí đặc trưng Hà Nội hả bố?
Chị nghe thấy thế, giãy nảy lên:
- Thôi cho chị xin, hôm trước đi từ bến xe về đây là chị đủ hãi rồi. Ở nhà quê mỗi người có cả mấy chục mét vuông, trên xe buýt nhà cô, mỗi mét vuông có cả mấy chục người. Khiếp.
Vừa nói chị vừa rùng mình.
Cuối tuần có khác, vườn thú đông vui thật. Nhưng thằng cháu quậy quá, mình chạy theo nó bở cả hơi tai. Tức cái là, lúc sáng điệu đàng váy vó với giày cao gót cơ, chạy theo cháu một lúc thì dì cũng phồng rộp cả chân.
Nhoằng cái, chẳng thấy thằng cháu đâu cả. Cả nhà tá hỏa lên đi tìm.
- É... Hay cá, hay cá. Ăn tị khỉa xăng to khổ...
Cái giọng ngọng líu ngọng lô của thằng cu không lẫn vào đâu được. Cả nhà nhao tới. Tìm mãi mới thấy thằng cu lọt thỏm giữa đám người lớn. Thằng bé đang ôm cái hàng rào vẻ vô cùng phấn khích. Chân cậu nhảy choi choi, đạp đạp vào song hàng rào như muốn leo cả vào khoảng sân ngăn cách giữa chuồng hổ và hàng rào bao bên ngoài trong khi miệng reo hò không ngớt.
Mình nhìn vào, cảnh tượng đập vào mắt khiến mình thực sự choáng: Hai chú hổ con xinh xắn đứng sát lưới rào, ngoan ngoãn... nhe răng trong khi hai cậu choai choai hí hoáy... dùng que xỉa răng cho các chú.
Xỉa chán (cũng ó thể là hết thức ăn dinh ở răng hổ), mấy cô cậu thanh niên lại tiếp tục cười đùa, tưng bừng nhảy nhót, không, chính xác thì phải gọi là... nhảy cồ cồ, bật tanh tách và quăng người mạnh như... như... cái gì đó rất không tiện để viết vào cuốn sổ thân yêu này của mình.

P56 - Tất cả chỉ là dối lừa

Ngày... tháng... năm...
Lại lần vào diễn đàn, đã thấy nickname lẳng lơ hôm nọ cười nói ha hả, chả có biểu hiện gì của người bị chồng phát hiện ra tội lỗi của mình. Ức chế.
Vô tình bấm vào topic cũ, tò mò kéo xuống dưới, thấy chị này đang bò lăn ra cười, bảo rằng đấy là truyện cười lấy ở đâu đó, thêm mắm , thêm muối, thêm... nhân vật, giờ mang về "làm quà" cho chị em. Hic, chuyện này mà cũng mang ra đùa được, như thật. Bà chị này thật là vô đối!
Suy đi nghĩ lại, mấy trò trên mạng... biết bao nhiêu phần trăm là có thật?
Ngày... tháng... năm...
Mình thề rằng mình chẳng hề thích sang bên ấy tẹo nào. Thứ nhất là chả chơi chả bời gì mấy với 2 gã mình dây cây cảnh ấy, thứ nhì là nam nữ thụ thụ bất thân. Tóm lại, mình chỉ muốn nhấn mạnh vào đây là mình sang bên đó hoàn toàn là do hoàn cảnh.

Sáng. Cuối tuần, tha hồ thảnh thơi, xả hơi mệt nghỉ. Reng... reng... có điện thoại. Ai có thể phá hỏng buổi sáng đẹp trời của mình vậy? Liếc cái điện thoại: Sếp! Trời ơi là trời, cái cuối tuần của tôi!!! "Làm báo cáo rồi gửi gấp cho anh trong sáng nay nhé" - mệnh lệnh của sếp ngắn gọn chỉ có vậy. Muốn được tính công làm thêm quá đi.
Mở máy. Tổng hợp số liệu... lên báo cáo... Bỗng... cái máy đứng im... Tít tít... Tịt ngóm... Những dòng chữ lạ màu trắng chạy lịch bịch trên nền đen... Không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Những tín hiệu lạ lùng trên màn hình vẫn nhấp nháy liên hồi. Vội mở cửa chạy ra sân cầu cứu, thấy trai trẻ lưng trần bóng nhẫy đang hì hục... đu xà ở giữa sân tập thể.
Chắc nhìn cái mặt mình đần quá hay sao mà thằng bé cười ré lên, nó hỏi mình có chuyện gì, mình thật thà kể tội cái máy. Thằng bé vỗ tay cái bốp, giật cả mình:
- Chị yên tâm, sang nhà em, có chuyên gia miễn phí. Chị về mang máy sang luôn đi.
Như... người chết đói vớ được kẹo. Mình vội vàng nhảy bổ vào nhà, phi lên phòng, ôm máy xuống, tí nữa cắm răng vào bậc cầu thang.
Bước chân vào nhà hàng xóm, trước cảnh tượng đang diễn ra, ngay lập tức mình nhận ra sai lầm khủng khiếp: Trai trẻ đang vội vàng xếp lại cái bàn máy tính, hất hất mất cái vỏ kẹo xuống nền nhà trong khi trai già vẫn mải mê... ôm chăn trên giường, miệng phát ra những âm điệu du dương được tạo nên bởi những tiếng "khò... ò... khừ... ừ...".
Thấy mình, trai trẻ nhe răng ra cười:
- Chị ngồi xuống chờ chuyên gia tí nhé.
Nói rồi cậu chàng giật chăn trai già:
- Đại ca ơi, có bạn gái đến tìm.
Trai già lầu bầu:
- Điêu ngoa, để yên anh ngủ. - Đoạn trai già giật cái chăn lại, trùm kín đầu.
Mình ngượng quá, bảo:
- Thôi để chị ra ngoài tí nhé.
Hình như trai già nghe thấy hay sao ấy. Mình thấy gã khẽ... nhấc mép chăn nhìn ra, trong một giây ngắn ngủi thôi, rồi hạ xuống ngay. Mình thấy gã lầu bầu gì đó. Trai trẻ khúc khích cười. Mình ôm máy đứng dậy, đi ra, vấp ngay vào mấy cái vỏ chai nhựa, trượt chân, lao thẳng đầu vào tường. May mà chỗ ấy, hai trai đang treo quần áo chứ không chắc mình nhập viện rồi. Nhưng trong cái may lại có cái rủi, nhờ có chỗ quần áo ấy mà mình không bị chấn thương sọ não, nhưng cũng vì cái đống của nợ ấy mà... thần kinh mình tái dại qua đường... mũi.
Lắc đầu ngao ngán đi ra.
Ngày... tháng... năm...
Giờ này ngồi đây, mải miết gõ phím thế này, cái laptop chạy êm ru. Tốt đấy! Nhưng tay nghề cao không đồng nghĩa với người thợ tốt.
Mình không chấp nhận được kiểu gã trai già thò cái tổ quạ bù xù ra hỏi trống không: "Hỏng gì đấy?". Chưa nghe mình kể lể hết tội tình thì gã đã xua tay: "Biết rồi biết rồi. Đưa máy đây.". Trong lúc mình còn ngần ngại chưa muốn đưa thì gã đã thò cái tay dài ngoằng ra, giật lấy cái máy, chui tụt vào nhà và đóng sầm cửa lại, để mặc mình ngơ ngác đứng giữa sân. Lo lắm, nhỡ đâu gã lại trổ tài "luộc đồ" thì vỡ mặt.
May mắn thay, sau nửa ngày kỳ cụi ngóng xem động tĩnh từ nhà hàng xóm, cuối cùng em máy tính yêu quý cũng trở về, lành lặn và có phần khỏe mạnh hơn xưa. Gã trai già buông mỗi một câu: "Vệ sinh sạch sẽ vào và đừng cho ai cắm lung tung. Hết!"
Không hiểu. Nói chung là không hiểu gì.
Ngày... tháng... năm...
Online. Thấy nick một người bạn cũ sáng tưng bừng, cô nàng này sau khi ra trường đã nghe theo tiếng gọi quê hương trở về. Cô nàng nhảy bổ vào chat. Sau vài câu chào hỏi thông thường, cô nàng bắt đầu ba hoa "tán tỉnh" mình bằng vụ... ngập lụt cách đây vài năm:
- Cậu ạ. Hồi ấy nghe cậu kể về cái thú quăng lưới giữa phố mà tớ thấy nực cười lắm. Chuyện đâu có chuyện vô lý thế, phố thì để đi chứ ai lại để... quăng lưới.
- ...
- Mà cái làm tớ thấy buồn cười hơn cả í, là cái thái độ của cậu lúc ấy. Tớ nói thật, ngập lụt thế, người bình thường còn phải méo mặt ra. Đằng này cậu cứ nhơn nhơn: thích lắm, sướng lắm, đã lắm... khi nói về chuyện quăng lưới giữa đường ấy. Nhưng mà rồi...
- ???
- Rồi bây giờ thì tớ đã hiểu vì đang được sống trong khung cảnh ấy đây.
- Nè, hình như quê cậu đâu có lụt?
- Lụt không phải là vấn đề mà vấn đề là quăng lưới. Tuyệt thật cậu ạ.
- Tuyệt là tuyệt thế nào?
- Mấy tay quái xế khu tớ "tịt ngòi" rồi, bọn hắn đã phải lắp lại phanh để kìm hãm bản thân khi cần thiết, đặc biệt là tật phóng nhanh vượt ẩu cứ gọi là triệt, triệt hẳn. Âu cũng là nhờ cái lưới.
- Chết. Thế nguy hiểm chết. Nhỡ đâu quăng... nhầm.
- Ha ha. Nhầm á? Thỉnh thoảng đấy. Nhưng toàn có lợi cả. Này nhé: bác dâu tớ bắt lại được con gà sổng chuồng cũng nhờ các anh ấy quăng lưới nhầm; Ông anh đứa bạn của thằng em họ tớ nhậu say, quên cả đường về, đến lúc bị quăng cho một cái, đứng lại, đang định to tiếng cãi cảnh sát thì may quá bố anh í đi qua, hộ tống về nhà luôn; Một anh khác mãi đến lúc bị quăng mới biết bánh xe mình sắp... long ra, vân vân... Nói chung là nhiều những vụ như thế lắm, kể không hết đâu.
Mình chợt nhớ anh trai nàng này cũng là cảnh sát giao thông, mình hỏi lại:
- Thế anh cậu nói gì về việc này?
Nàng ta thở dài:
- Anh tớ bảo quăng quen tay rồi tính nước chuyển về làm... ngư dân. Vì quăng lưới đánh cá còn có sản phẩm rõ ràng là con cá, chứ quăng xe, vừa nguy hiểm, vừa... dễ bị ăn chửi.
Ngày... tháng... năm...
Đem câu chuyện của cô bạn kể với cả phòng, mọi người cười khẩy:
- Cô vĩ mô quá rồi đấy. Nhiệm vụ của cô bây giờ là quăng lưới "bắt" đại một hotboy nào đó cho chúng tôi được nhờ, nhá.
Ơ... sao mọi người chuyển đề tài nhanh vậy?

P55 - Sự tích có thai để rồi li hôn

Ngày... tháng... năm...
Sắp đến ngày nhà giáo rồi, bồi hồi thấy mình như còn bé bỏng.
Ngày... tháng... năm...
Sáng. Mở cửa nhà đầy khoan khoái. Vươn vai ưỡn bụng, nhắm mắt hít thở. làm vài động tác thể dục nhẹ nhàng.
Bỗng chị hàng xóm ở đâu hớt hải chạy đến, dúi vào tay mình... 3 bó hoa to vật vã, bó thì lan, bó thì ly, bó thì thập cẩm các loại hoa. Chị hổn hển:
- Giải quyết hộ chị cái. Chết mất, học sinh bây giờ nặng lễ quá.
- Mà đã đến ngày đâu chị?
- Gớm, cô cứ giả vờ, ngày xưa cô chả đi chúc mừng thầy cô từ trước đó cả tuần đấy à? Mang về cắm bớt cho chị nhé. Chị về đây.
Chị quay người lại, chuẩn bị bước đi thì bỗng tái mặt. Đoạn chị... co giò chạy biến về nhà. Mình nhìn ra: Ối chu choa, một vườn hoa di động đang lừng lững tiến vào.
Khép cửa thở dài, ngày xưa mình đã từng ước ao được trở thành cô giáo...
Ngoài kia, đám học sinh ngơ ngác chia nhau ra tìm nhà cô giáo.
Ngày... tháng... năm...
Chiều. Mấy đứa bạn í ới nhắn tin rủ về thăm thầy cũ. Ôi chao, nhớ! Nhớ những ngày 20-11 cũ, nhớ cả những kỳ niệm với thầy cô...
Ngày ấy, tháng ấy, năm ấy...

Cả lớp rủ nhau đến chúc mừng cô. Giữa muôn trùng dãy nhà lắp ghép, cô ngự ở đâu? Cả lũ méo mặt nhìn nhau. Nản! Ngồi thụp xuống một gốc cây, đám trẻ lít nhít chúng mình ngả hộp bánh - quà định tặng cô - ra, chia nhau ăn lấy sức để... đi về.
Không hiểu đứa nào khui ra vụ này mà cô biết. Hôm sau, cô mang lên lớp rất nhiều bánh kẹo, bảo: Động viên tinh thần các chiến sĩ dũng cảm ngày hôm qua. Thằng "ỉn mập" lẩm bẩm: "Biết vậy hôm qua tặng cô thịt quay, tớ vẫn thích ăn thịt hơn".
Ngày ấy, tháng ấy, năm ấy...
Lần đầu tiên mặc áo dài, lần đầu tiên đứng trước đám đông, run run cầm cái micro đại diện cho học sinh toàn trường cảm ơn thầy cô giáo. Nín thở đọc một lèo hết bài diễn văn. Đi xuống, luýnh quýnh thế nào vấp ngay vào cái dây micro, kéo phăng cả cái mic ra khỏi tay thầy tổng phụ trách, ngơ ngác quay lại, giơ tay như cầu thủ thanh minh trên sân cỏ rồi bưng mặt chạy biến vào sau cánh gà giữa tràng cười khả ố từ dưới sân trường.
Nick name "cô nương dứt dây" có từ ngày đó.
Ngày ấy, tháng ấy, năm ấy...
Mình đã làm gia sư mấy tháng rồi. Cậu trò lớp 7 bẽn lẽn đưa cho mình một bức tranh: "Tặng cô ngày 20-11 nè!". Hí hửng mở ra xem, bức tranh quen quen, nhìn như... tác phẩm của mình, có nét bút đỏ: Khi vẽ tranh, tuyệt đối không dùng thước kẻ - 6 điểm.
Ngượng chín mặt, đây là bài mình (một đứa chỉ quen với compa - thước kẻ)... làm hộ cậu trò lúc cậu ta bị cảm sốt đây mà.
Đêm hôm ấy về, bóp trán suy nghĩ về cụm từ "đạo đức nghề nghiệp" và bóp tay đếm... số hoa tay.
Ngày ấy, tháng ấy, năm ấy...
Mang tập thơ đầu đời đến tặng thầy giáo cũ. Thỏ thẻ: "Quà của con chỉ có bấy nhiêu thôi". Mái đầu hoa râm khẽ rung rung, đôi mắt có phần mờ đục chợt lấp lánh hạnh phúc.
Ngày... tháng... năm...
Ra trường rồi còn ham hố học hành làm chi, để đến giờ phút này lại bóp trán hử?!!!
Xem thêm chủ đề: nhat ky phieu luu ky, nhat ky chuot, nhat ky giai lon giai be, nhat ky vui, nhat ky hai huoc
Ngày... tháng... năm...
Thấy mấy sếp rỉ tai nhau, hình như định rủ nhau về sớm. Làm sếp sướng thật í.
Gần 4 giờ chiều, sếp mình tắt máy, nhẹ nhàng: "Anh ra ngoài trước, mai anh đến". Ngoài cửa, mấy anh sếp khác từ cao đến thấp đang chuyện trò rôm rả ra vẻ như đang chờ sếp mình.
Sếp ra khỏi cửa. Không còn ai kiểm soát, mấy chị em nháy nhau, tắt máy, về. Đằng nào thì việc hôm nay cũng xong cả rồi, về trước một tí cũng chẳng chết ai. Nhỉ?
Về đến nhà là hơn 4 giờ, hàng xóm đang bật ti vi rất to. Hóng được mấy chữ: "sút", "lỗi rồi", "cú tạt bóng"... Thôi rồi, mấy sếp nhà mình lại bóng với bánh rồi. Chẳng hiểu cái trò đó có gì hay ho mà mấy ông đàn ông lại ham mê thế nhỉ? Quanh đi quanh lại cũng chỉ là 22 ông quần đùi áo cộc chen lấn xô đẩy nhau để lấy được bóng rồi sau đó lại cố sức để... đá vào lưới của đối phương. Sao lại phải thế, giành được rồi thì mang về mà làm kỷ niệm chứ? Thật vô lý hết sức.
Một lúc sau, "Nguy hiểm! Chúng ta đã phải nhận bàn thua..." - tiếng ti vi nhà bên rót vào tai. Nằm mãi cũng buồn, cộng với máu tò mò, mình bật ti vi...
Phe ta mặc áo trắng... Tiếng hò reo, tiếng bình luận viên cộng với tinh thần dân tộc khiến mình thấy thú vị.
Bố về, ngạc nhiên khi thấy con gái xem bóng đá.
Giữa hiệp 2, bên ta ghi một bàn thắng đẹp tuyệt vời vào lưới đối phương. Quá sung sướng, mình nhảy lên reo hò. Bố lừ mắt: "Đá phản lưới nhà, hay lắm đấy mà nhảy". Ơ... Cứ tưởng ai đã vào thì người đó được tính? Bóng đá thật là rắc rối.
Hết trận, hai bố con mặt nghệt ra.
Ngày... tháng... năm...
Vào diễn đàn, một nickname than thở: "Đau quá! Đau quá! Có thai để rồi ly hôn!"
Ngạc nhiên thật, mới hôm vừa rồi chị này còn rưng rưng sung sướng khoe là có bầu sau bao nhiêu năm chờ đợi đấy thôi. Tò mò, mình click chuột:
"Các mẹ ơi, em buồn quá. Chồng em sau khi biết em có bầu đã rất sung sướng, anh ấy lấy điện thoại của em, gửi tin nhắn tới tất cả mọi người với nội dung: "Tôi đã có thai".
Một lúc mẹ em trả lời: "Sao nói là chồng không sinh được?".
Hàng xóm reply: "Cô tính xử lí thế nào?".
Tiếp theo một người bạn thân của em nhắn tin: "Chúng ta đã nửa năm không gặp nhau, cô đừng đổ lên đầu tôi".
Đồng nghiệp nhắn: "Không phải chứ? Mới 2 ngày mà".
Sếp trả lời: "Tôi cho cô 10 triệu, cô nghỉ ngơi một thời gian đi".
Khách hàng nhắn tin: "Được rồi, cô đừng hù dọa tôi, ngày mai cô tới nhà tôi, chúng ta sẽ kí hợp đồng".
Một người bạn cũ nhắn: "Cô hãy li dị, chúng ta sẽ giữ đứa bé".
Một số máy lạ nhắn: "Hôm đó còn có giám đốc, không phải cô tính nói là của tôi chứ?".
Và một người khác lại nhắn: "Đừng đùa chứ, tôi đã phẫu thuật triệt sản rồi".
Mới đến đấy thì chồng em ngất. Đi cấp cứu, tỉnh lại, anh ấy đòi ly hôn.
Đời em đau quá. Có thai mà nhục vậy ư? Lấy mãi mới được tấm chồng. Giờ em phải làm sao đây?"
Mình choáng toàn tập, thề không bao giờ liên lạc với nickname ấy nữa.

P54 - Chị bán thịt "lói ngọng"

Ngày... tháng... năm...
Mình vốn yêu sự bình yên, ít nhất là phục vụ cho nhu cầu ngủ. Mình đã từng được bình yên như thế. Nhưng rồi hai gã choai choai kia xuất hiện. Từng giây từng phút yên bình của mình đã bị đánh cắp một cách thô bạo.
Mà tưởng tranh cãi nhau vì cái gì cho đáng, đằng này toàn là ăn với ngủ... Đàn ông là thế sao?
Ngày... tháng... năm...
Anh chàng bảo vệ của tòa nhà dạo này hay liếc mắt mỗi lúc mình lấy xe thế nhỉ? Lạ cái là toàn liếc ở... phía dưới. Bấm bụng nghĩ hóa ra chuyển gu sang mặc váy cũng có nhiều cái... lợi.
Thủ thỉ với cô bạn phòng bên cạnh, cô nàng tủm tỉm, bảo: Đừng sướng vội, chẳng qua tại hôm trước có chị làm ở tầng trên bị ai đó xịt hơi xe, chị ấy làm ầm ĩ lên nên giờ với ai các anh í cũng săm soi thế đấy.
Bực mình với đám đàn ông và thất vọng cho chính mình. Chẳng nhẽ đã... nâng tầm gấu váy mà vẫn chưa ăn thua?

Ngày... tháng... năm...
Thứ bảy buồn...
Chiều tối, hai gã trai mới đùm túm nhau về. Thấy cười nói hỉ hả, oang oang giục nhau dọn nhà. Chả nhẽ hai gã người dây ấy lại chăm chỉ thế? Hay là... hay là có khách, ví dụ như bạn gái của ai đó chẳng hạn? Bập bập, phỉ phui cái mồm. Mà mình đang nghĩ gì thế nhỉ?
Leo lên giường, ôm "Ruồi Trâu". Chẳng được chữ nào vào đầu, vẩn vơ nghĩ đến trường hợp xấu từ nhà bên cạnh. Chẹp... sao dạo này trình hóng hớt của mình nâng cao thế nhỉ? Người ta thì liên quan gì đến mình. Bẹp... một con muỗi bẹp dí trên má. Khốn khổ thay cho mày, cái ta cần và thèm muốn là một nụ hôn nhưng không phải của chú mày nhá. Biến!
Hạ lưng xuống, tay giơ quyển sách lên cao, chữ nghĩa nhảy múa. Mơ màng...
Bộp, quyển sách rơi thẳng vào mặt, lồm cồm bò dậy tắt đèn. Kiểu đánh động này mình đã phát minh ra từ hồi còn là sinh viên, tuy hơi bạo lực nhưng lại đầy hiệu quả. Mình phục mình quá.
Ngày... tháng... năm...
Lại một chủ nhật nữa... Ngày nghỉ có khác, hai anh chàng ngoan ngoãn im lặng thế. Nghe tiếng cãi vã suốt thành ra... quen, nay thấy yên ắng lại nhớ... Mà 8 giờ rồi, sao vẫn chưa thấy cãi nhau nhỉ?
9 giờ, tiếng cổng nhà ấy mở, tiếng nheo nhéo, tiếng xe rồ ga đi...
10 giờ, nghe tiếng bình bịch của mấy chiếc xe máy đỗ ở trước cổng nhà bên cạnh... Ai nhỉ?
Tự nguyền rủa vì cái thói tò mò của đàn bà bắt đầu xuất hiện.
Tiếng xe máy dừng lại trước cửa nhà bên, tiếng cổng mở, tiếng người cười nói, tiếng phụ nữ... Mặc dù lý trí đã lên tiếng bảo rằng phải ngồi im nhưng bản năng không chịu, nó giục giã... Đến khi nhận ra mình quá vô duyên thì đã muộn: mình đã lao thằng ra ban công và... chõ ánh nhìn xuống sân hàng xóm.
Hổ thẹn khi thấy mình nghĩ vu vơ: Khách của hai gã người dây ấy là hai bác trung tuổi và có phần hồng da thắm thịt hơn hai chàng. Hình như là phụ huynh thì phải. Bất giác thấy ấm lòng. Ơ, vô duyên!
Chiều. Tung tăng phóng xe sang nhà đứa bạn rủ nó đi mua sách. Dù gì thì thỉnh thoảng cũng phải bổ sung vài quyển vào tủ sách chứ. Đang hân hoan ngẩng mặt thưởng thức khí trời mát mẻ thì một gã đi ngược chiều nói như hét vào mặt mình:
- Con bò!
Với cái kiểu ăn nói hàm hồ, lỗ mãng như thế thì đến bụt còn tức chứ nói gì đến... gái già. Mình quay lại nhìn theo gã, ngoa ngoắt:
- Trâu Quỳ bỏ sót à?
Nói dứt câu thì giật mình, nhỡ tên kia là đầu gấu, gã mà nghe thấy, quay lại "xử" thì... Nhưng gã đã đi quá tầm tiếng nói của mình. Tức tối quay lại... Một con bò đang đứng gõ móng dưới gốc cây, đồng tử mình giãn ra...
Không kịp rồi... "Bốp" cái đuôi bò đang ve vẩy tát bốp vào người mình, cái xe tông thẳng vào hàng rào lưới kẽm. May mà mình phản xạ nhanh, kịp thời bám lấy cái hàng rào chứ không chắc bị cái xe đè bẹp rồi. Hù hồn hú vía. Buông tay ra, mình quay lại lườm con bò, thấy nó đã nhếch mép, khìn khịt rít hơi như chuẩn bị lao về phía này.
Hãi hùng phủi bụi trên quần áo rồi lẳng lặng dựng cái xe dậy. Tay chân vẫn còn run lẩy bẩy, nổ máy, cái xe giật giật mấy cái rồi cũng chịu bình bịch. Quái... mình đang trên đường đi... đâu nhỉ?
Điện thoại rung lên, đứa bạn choe chóe:
- Mải tít mít với giai hay sao mà quên ta vậy?
À, nhớ rồi, đi mua sách.
Ngày... tháng... năm...
Phụ huynh nhà hàng xóm đã "hồi hương" mấy hôm nay. Những tiếng kêu "đói" của trai trẻ đã quay trở lại sau vài hôm im ắng. Thằng bé này hồn nhiên tệ hại, đáng lẽ ra ở gần... gái chưa chồng thì phải ý tứ hơn chứ, không được nhiều thì chí ít cũng phải hiền thục như trai già chứ nhỉ?
Ngày... tháng... năm...
Đám cưới anh ở cơ quan, cả phòng đùm túm nhau về quê xem dâu. Làng quê bình yên thật...
Chiều quê thật thanh bình, mấy chị em dung dăng dung dẻ dắt tay nhau ra chợ. Những gánh, những mẹt hàng nối nhau chạy thành hàng khiến mình có cảm giác rất lạ.
Một chị hàng thịt đon đả:
- Thanh niên mua nòng nợn cho chị đi, nòng nợn vừa nuộc xong còn lóng hôi hổi đây này.
Phải chối ngay, đi xa mà ăn vớ ăn vẩn có ngày... không về được.
Chị béo mắt sáng lên khi thấy hàng sành sứ, chị nhào đến:
- Lu vại bán thế nào chú ơi?
- Chị hỏi nu nớn hay nu bé? Chị cứ nựa chọn đi, nu nhà em nà chất nượng nhất nàng đấy. - Cô bé ngồi bên cạnh cái lu đại lên tiếng.
Chị béo mặt đần ra luận, rồi cũng hiểu. Chị chàng lăn xả vào vần rồi gõ từng thứ một để xem. Phải can mãi bà chị mới chịu thôi. Ai đời lại vác lu vào ăn cưới. He he...
Trên đường về, chị béo chép miệng chê trách: "Ở đây làm gì đến nỗi quê mùa lắm mà ngọng níu ngọng nô".
Anh kều khịt mũi:
- Bà nói đã "chuẫn" chưa mà chê người ta. Thế lúc xuống xe ai rên rỉ là "lôn lao" ấy nhỉ?
- Chậc, thì lúc í thì đến người còn run chứu nói gì cái lưỡi. Mà nói chung í, tổng hợp lại í là cứ sai là phải sửa. Sửa, sửa hết. Tất cả phải thật chuẩn.
- Đấy, bà về mà mở lớp đào tạo nói ngọng.
- Không rảnh. Ông giỏi thì đi mà làm.
Mình không nói gì. Nhớ hồi còn nhỏ mình cũng từng thắc mắc với mẹ khi về quê thấy gần như ai cũng nói ngọng. Mẹ chỉ đùa: "Bản sắc đấy con". Giờ nghe những giọng nói ấy sao mà thấy thân thương quá!
Ngày... tháng... năm...
Tối. Vừa dọn dẹp bát đũa xong thì có tiếng chuông. Nhanh nhảu chạy ra mở cửa, thì ra là anh nhân viên thu tiền net. Cụt cả hứng.
Đang làm thủ tục với anh í thì trai trẻ nhà hàng xóm đi đâu về. Nghe cái tiếng đạp chân chống và tiếng mở cổng biết ngay cu cậu đang cáu.
10 phút sau. RẦM - tiếng đập bàn rất to vang lên từ nhà hàng xóm:
- Anh bảo bao nhiêu lần rồi, sao không chịu nghe?
- Nghe cái gì mà nghe. Em đang bực mình, anh đừng lên tiếng dạy đời nữa.
- Không dạy? Chú coi anh là cái gì? Nghe đây: Đừng bao giờ cãi nhau với mấy thằng thiểu năng trí tuệ, bởi nó sẽ kéo mình xuống ngang hàng với nó và hạ gục mình bằng kinh nghiệm. Nhớ chưa? Thôi, làm gì thì làm đi, không để bụng nữa.
- Anh thử đặt mình vào hoàn cảnh ấy xem.
- Anh bảo thôi mà. Đàn ông nghĩ thoáng ra tí đi, chấp mấy chuyện vặt vãnh làm gì? Cơ mà này, cái vụ chú dùng khăn mặt của anh làm lót nồi í, tính thế nào?
- Xời. Đàn ông mà anh, chấp vặt làm gì.
- Giỏi... "BỤP".
Không thấy trai trẻ phản ứng gì, chắc quay đơ thật rồi. Anh nhân viên thu tiền nhún vai, gập sổ chuồn lẹ.

P53 - Hàng xóm mới

Ngày... tháng... năm...
Tối, bác tổ trưởng dân phố sang đánh cờ với bố. Vừa "chiếu tướng", "pháo lồng"... bác vừa hớn hở... "báo động" là nhà mình sắp có hàng xóm mới.
Mình chả hào hứng tẹo nào. Nhà ấy cho thuê, hết người này đi lại đến người khác ở, nhộn nhạo và bất an kinh người đi được ấy.

Ngày... tháng... năm...
Chủ nhật. Định bụng ngủ nướng bù lại những ngày cố công dậy sớm. Chẳng được. 7 giờ sáng, tiếng lịch kịch cất lên từ nhà bên cạnh. Tiếng bàn ghế, tủ, giường va bôm bốp vào bức tường ngăn, tiếng mấy gã trai choe chóe mắng nhau rồi lại cười ha hả... Dù đã lấy cả con gấu bông bịt hai tai lại nhưng cũng chẳng ăn thua. Vùng vằng ngồi dậy, tò mò thò cổ ra ban công: Hai gã thanh niên to con như hai cây sào phơi quần áo đang hùng hục bê bê vác vác.
Tối. Đang lục cục nấu cơm trong bếp thì có chuông cửa. Bố đi ra. Mình nghe thấy tiếng một trai - chắc còn trẻ, nghe nó vẫn hơi... the thé:
- Cháu chào bác ạ.
Tiếng bố à ờ. Trai kia tiếp:
- Anh em cháu mới chuyển đến đây, có gì anh em cháu nhờ bác giúp đỡ ạ. Cháu có ít hoa quả mới thắp hương, cháu biếu bác một ít. Bác đừng từ chối ạ.
- À, mới đến lúc sáng ấy hả? - Giọng bố vồn vã - Gớm, sao các cháu chu đáo thế? Vào nhà chơi đã.
- Thôi cháu xin phép bác, cháu về còn dọn dẹp nhà cửa. Hôm khác cháu sang chơi sau ạ. Hít... hit... nhà bác có món gì thơm thế. Thôi, cháu về đây ạ.
Trai trẻ liến thoắng một hồi. Sao trên đời lại có kẻ dẻo mồm thế cơ chứ lị.
Ngày... tháng... năm...
Mình phát hiện ra gã trai trẻ nhà hàng xóm đang là sinh viên, còn anh gã đó, gã trai già hình như bằng tuổi mình...
Ngày... tháng... năm...
Lại một chủ nhật. Bố mẹ đi tham quan từ sáng sớm, còn mỗi mình ở nhà. Uể oái ngồi dậy.
9 giờ sáng. Nghe tiếng "rầm" rất to từ nhà hàng xóm, rồi tiếng trai già oang oang:
- Anh khuyến khích mày ăn, nhưng ăn phải nhìn trước nhìn sau, nhìn trên nhìn dưới chứ. Còn có 4 gói mì tôm, mày cho tuốt vào bữa sáng của mày, giờ anh ăn bằng gì.
- Nhưng mà em đói lắm... Với lại tại anh dậy muộn cơ. Định nấu cho cả anh nữa nhưng anh chẳng thèm dậy.
- Quý hóa nhỉ?
- Hay anh ra ngoài kia ăn tạm cái gì đi.
- Gì là gì cái gì? Đã bảo về từ hôm qua, xin mẹ tiếp tế ít đồ ăn mà không chịu.
Tiếng trai trẻ hề hề:
- Khổ thân anh, cái đói nó lồi cái đanh đá. Ha ha...
Trai trẻ láu cá thật.

P52 - Vỏ quýt chồng có móng tay vợ

Ngày... tháng... năm...
Tình cờ nghe mấy ông anh len lén rỉ tai nhau bí kíp đối phó với vợ. Hừm hừm, mấy tay này giỏi thật, bản lĩnh thật. Bảo sao chị vợ nào cũng kêu... sướng. Không được, nhất định là mình không được để cho chồng (nếu chẳng may sau này có) lừa lọc, gian dối mình như thế được. Vội vàng lấy giấy bút ra ghi lại, kèm theo cách "vô hiệu hóa" mấy trò tiểu xảo ấy.
Bí kíp 1: Sử dụng điện thoại, email, chat (Nói chung với cánh phụ nữ chúng mình thì tất cả những gì đáng ngờ liên quan đến công nghệ đều dễ dàng bị... xử tử)
- Dùng điện thoại loại có mã khóa và có chức năng tự động xóa Inbox, Send Item, Call log. => Tìm mọi cách để xóa cả... tài khoản điện thoại của chồng luôn, thích xóa mà.
- Ở nhà có nghe điện cũng nói thật to, đi đi lại lại gần vợ cho hoành tráng. => Ta sẽ lảng đi đâu đó cho chồng yêu ba hoa thoải mái, sau đó, bất thần xuất hiện như từ dưới đất chui lên, đảm bảo "có tật giật mình" ngay.

- Sưu tầm mấy cái mẩu tin trên báo nói về việc tin nhắn hay gửi nhầm loạn xạ. Trong bữa ăn chém gió mạnh vào. => Để lúc nào buồn buồn, vợ nhắn "nhầm" thử cái nhé.
- Dùng máy điện thoại khác hẳn loại của vợ, cổ quái một chút (vừa quê mùa, rẻ tiền vợ sướng, vừa không có hình ảnh minh hoạ khó mò mẫm). Trước khi từ cơ quan về nhà đừng quên đổi font của máy điện thoại sang chữ Arập, Lào, Campuchia… nhưng phải nhớ cách lần mò mà đổi trở lại. => Được thôi, nếu chồng muốn. Nhưng vợ nói trước, điện thoại có thể "khác kiểu dùng" nhưng lại "chung kiểu phá" đấy.
- Không nên đặt tên trong danh bạ quá… chân thật. Có một chuyện có thật là vợ xem danh bạ điện thoại của chồng thắc mắc: sao anh quen lắm Hằng thế, nào là Hằng Sơn La, Hằng Gia Lâm, Hằng Phú Thọ… (thực chất là Hàng – thế người ta mới bảo "Lộ Hàng"). => Đến số điện thoại của vợ còn lưu là "vo toi", không hiểu là vô tội hay... vợ toi... Ca này khó, không chuẩn bị trước được cách ứng phó.
- Dùng email public 1 chiếc, công khai mật khẩu, vợ kiểm soát thoải mái. Mật khẩu nên lấy tên vợ, hay ngày sinh của vợ cho nó tình củm. Sở hữu riêng một Email ID. Sống để bụng chết mang theo. => Mật khẩu email lấy tên vợ, ngày sinh của vợ à? Anh có biết ông hàng xóm vừa phải nhập viện vì... quên mật khẩu không?
- Từ chối mọi lời hẹn hò, gạ gẫm từ số máy lạ hay các ID lạ. Tỏ ra là nghiêm túc đàng hoàng nhất là với cái kiểu tình cho không biếu không. Các bà vợ hay có trò giả gái tán tỉnh lắm. => Á à, dám tỏ ra là bắt thóp được mình (mà thực thế là đúng thật) à? Không sao, lúc nào buồn buồn, vợ lén đổi sim với chồng chơi.
Bí kíp 2: Trốn nhà đi nhậu nhẹt, hoặc đi kiếm phở
- Thông báo với vợ: Anh này anh kia, hay nhóm này nhóm nọ, có vụ này vụ kia… nhưng anh không muốn đi, chỉ muốn về nhà với vợ con thôi. Chả mấy khi có dịp nhưng thôi, về nhà vẫn hơn (thở dài)… Đảm bảo vợ lại ép mình đi bằng được ấy chứ (tỷ lệ thành công trên 60%). trừ phi có mụ vợ tác-ta. => Ôi trời, anh đừng vì mẹ con em mà nhạt tình với bạn bè thế. Để em cùng anh đi hâm nóng lại tình cảm ấy nhé.
- Trước khi đi đâu nhớ thủ sẵn cái… phong bì. Về đến nhà, tạt ra đầu ngõ làm hớp bia cho miệng có tí hương, bỏ 50 nghìn vào phong bì. A lê hấp… vào nhà: Thế đấy, họp với hành, suốt ngày bia với bọt. Cấm có bỏ được cái thói đấy. Mẹ nó xem hôm nay phong bì được nhiêu thì cầm lấy mà tiêu… (được tiếng hào phóng). Rồi thì: Anh cứ bia bọt vào là chỉ muốn ôm mẹ nó thôi. Mẹ nó chiều anh cái nào... bla bla bla… => Thôi ngay cái trò cả vú lấp miệng em đi nhé. Mình sẽ lén vào phòng, bôi son thật đậm, nhè lúc chồng không để ý thì "chụt" vào ngay lưng áo sao cho chồng không biết. Đây sẽ là cái cớ để mình dạy chồng một cách bài bản, ha ha...
- Hôm nào say thật (nhưng vẫn tỉnh táo) thì về nằm vật ra giường, vợ chăm sóc cởi áo thì phải đanh đá một chút: đừng có chạm vào người tôi, tôi là người đã có vợ rồi… đảm bảo sáng hôm sau có bát phở gà nóng nghi ngút để đầu giường ke ke ke… => Bài này cũ rồi anh, nếu anh có "phở" thì hẵng nói đến thèm phở nhé.
- Nếu đi công tác lâu ngày thì trước khi đi phải kiểm tra ví. Nếu thấy tự dưng có bao cao su để trong ví thì đừng có tự sướng là của trời cho. Vợ để vào đấy ạ. Nguyên tắc là chớ có dùng (đừng tưởng dùng rồi mua bù là xong, trên vỏ bao có ký hiệu riêng đấy). Nên nhét ví vào túi áo hoặc túi quần trước kẻo ngồi lên ví nhiều chẳng may rách thì về nhà là phiền đấy. => Cẩn thận chồng ơi, không chỉ có mỗi mấy cái bao ấy đâu, cái gì vợ cũng đánh dấu cả rồi.
- Chuyện có thật: có anh trai thích tụ tập ở lai cơ quan chơi phỏm, mà chị gái thì lúc nào cũng kèn kẹt. Thế là anh trai sắm vợt tennis, yên tâm sáng mang đi, chiều ở lại họp tổ đan quạt, tối 8h mới mò về. Được 1 thời gian, chị gái nghi ngờ có gì không minh bạch. Thế là một hôm, chị gái bẻ gãy vợt tennis, xong lại cho vào bao bình thường. Tối về anh trai vẫn say sưa kể thằng nọ thằng kia đánh bóng ra sao, thế nào. Chị gái nghe xong lấy cái vợt gãy ra, thế là… hỏi cung chết thôi, đúng là tình ngay lý gian. Kinh nghiệm: tennis kiểm tra vợt, câu cá kiểm tra cần, ra chiến trường kiểm tra… súng ống. => Nếu anh đủ tài kiểm tra... tất tần tật mọi "thứ".
Bí kíp 3: Việc nhà
- Về đến nhà, cứ giả vờ lao vào giúp vợ. Nấu cơm thì cơm sống, quét nhà thì nhà bẩn, rửa bát thì bát vỡ, là quần áo thì quần áo cháy… đảm bảo một vài lần là vợ sẽ kính cẩn mời mình ngồi chơi xơi nước. Mà vẫn được tiếng là luôn có lòng giúp đỡ vợ. => Chỉ cần nhẹ nhàng "bẩu" là: Tội nghiệp, vậy là anh phải cày bừa thêm để bù lại chỗ hỏng/vỡ ấy rồi. Đảm bảo lần sau "đảm" ngay.
- Mắc màn: Vụ này chỉ mất 1 phút, các bác cứ chịu khó, đảm bảo tiếng thơm cả đời, vang danh với non sông. – Trong bữa ăn, chém gió thật nhiều về việc vợ thằng B, thằng C vụng về, lười biếng, chả bù cho vợ mình ke ke. – Đứng trước gương và tự tập nói sao cho tự nhiên các câu như: Món này ngon quá, Hôm nay em nấu ăn khéo quá, Nhà sạch sẽ ghê ta,… => Sau này ta thuê giúp việc. Khen tiếp đi anh xã... Grrr...
Bí quyết 4: Thể hiện tình cảm
- Sáng đi làm: Playback: Anh yêu em. Bác nào chịu khó thì hôn hít một vài cái (cố lên).
- Giữa giờ làm: Đặt sẵn… dịch vụ tin nhắn hẹn giờ, gửi tới bà xã… một vài lời nhớ nhung.
- Trưa: gọi điện báo anh đi ăn cơm đây, lại điệp khúc nhớ nhung.
- Tối: nếu không đi đâu, list sẵn một loạt câu hỏi mà biết vợ thích nói, tập thói quen gật gù, trong lúc đó vẫn xem Asenal-Man…
- Muộn… Cố gắng, đoạn này không tư vấn được
He he, mấy cái này... của trời cho công sức, tiền bạc của "đối phương", tội gì không hưởng.
Có tiếng gõ cửa, chị phòng bên cạnh chạy sang: "Gái Ế, sang ăn hoa quả". Tỉnh mộng!

P51 - Chen ngang là "được" ăn... gián

Ngày... tháng... năm...
Chiều. Bé Bông bên hàng xóm chạy sang, bảo:
- Cô cho mẹ cháu mượn quyển sách nấu ăn với.
Mình giật mình, lâu lắm rồi không sờ đến nó, đến nỗi suýt nữa thì không nhớ ra là mình có quyển sách ấy nữa. Bảo con bé chờ, mình chạy lên tủ sách, tìm lên tìm xuống, chẳng thấy nó đâu. Quái nhỉ, sách ấy không dùng thì để đó chứ ai vứt đi làm gì.

Hỏi mẹ, mẹ nguýt một cái rõ dài. Mẹ bảo quyển ấy chẳng thấy dùng bao giờ nên mẹ cất kho rồi. Bó tay! Lại phải lục tục lên kho...
Sau một hồi lần mò, cuối cùng cũng thấy quyển sách. Tội nghiệp nó, sách nấu ăn toàn món ngon nên... mọt nó gặm kha khá rồi. Giũ giũ quyển sách cho đỡ bụi, một tờ giấy bay ra...
Tối. Tò mò mở tờ giấy ban chiều, ngạc nhiên nhận ra đó là một trang nhật ký. Híc, không khéo là nhật ký ngày xưa mình viết, rồi định phi tang đi chăng.
Lần mần mở nhật ký, chép lại những dòng kia:
Thứ sáu ngày 13 tháng… năm…
Bốn giờ sáng cu em họ rủ đi Mỹ chơi, mình giả vờ từ chối cho nó mời lần nữa ai dè nó ngây thơ thiệt “ừ” cái rụp. Tức chết đi được.
Sáu giờ sáng lò dò đạp xe đi lòng vòng. Một chiếc xe tải chạy ngược chiều do thằng tài xế khốn nạn chạy với tốc độ ánh sáng. Ừ, "nổ" đấy, thật ra nó chạy chừng một trăm km/h thôi.
Không, nó chả tông mình đâu, tông thì làm gì có phép màu mà còn ngồi đây viết nhật ký??? Nhưng nó cán lên vũng nước và ào một phát, xong đời cái áo trắng. Xui xẻo á? Không, không, rất hớn hở thế là sẽ có một cái áo mới. Tuyệt không?
Chín giờ đang online máy nhà thì cúp điện. Điên người, xách xe đạp ròng rã cả nửa tiếng ra tiệm net dưới cái nắng chang chang, mây đen che kín trời. Mở web lạ lên xem, đang đến đoạn gay cấn thì tít… màn hình xanh lè. Dính virus. Ơn chúa, online ở nhà là tiêu cái máy rồi. May mắn kinh.
Mười một giờ bốn nhăm đi siêu thị bằng xe buýt. Quái thật, vừa lên xe được mười phút thì cái túi xách có một lỗ thủng to tướng, hai chục triệu để mua cái xe đã không cánh mà bay. Nhưng mà hên quá, còn được ba chục nghìn trong túi kẻ cắp không lấy, không phải cuốc bộ về nhà. Nữ thần may mắn vẫn đang cười với mình đó chứ, yêu chết đi được.
Ba giờ chiều nghe tin cu em họ đi du lịch Mỹ (Đình) gặp cướp. Oh Yeah, may mắn thật, mình mà đi thì cũng chẳng thoát. Vui thật.
Sáu giờ chiều, tung tăng dạo phố. Oh my god, người yêu mình đang ôm eo ai thế kia? Á, á… vậy mà hắn nói hắn bận chở bà nội đi tập tạ, dối trá, hèn hạ. May nhá, may mà mình bắt gặp không thì đã bị hắn lừa tình rồi.
Bảy giờ tối, vào quán mua một bịch cháo. Hôm nay quán đông khiếp phải xếp hàng. Bực mình, gần tới thì bị một thằng cha căng chú kiết to con hơn chen ngang. Lầm bầm chửi, mình đành lui về chờ đợi với cục tức. Hê, hình như mình thấy có con gián lềnh bềnh trong nồi. Khiếp. A… a… bà ấy múc con gián vào bịch cháo đưa cho kẻ vừa chen ngang trước mình. Hí… hí… cho đáng kiếp chen ngang đê. Khà khà... thế là tô cháo của mình không có gián. Hên ghê ta ơi.
Chín giờ đạp xe về nhà tự nhiên nghe tưng một cái, chiếc xe nảy lên, cái bánh trước văng mất hút, cày mặt xuống đường, thấy cái hàm trống trống… Rồi, shut down ba cái răng. Tin... Tin... Một cái xe khác nữa lại tông vào mình. Ứ, hự văng xa thêm một trăm mét trời đất tối sầm…
Thứ 7 ngày 14 tháng…năm…
Tỉnh dậy trong bệnh viện với cái chân bó bột và hàm răng bị niềng. Chà… mình vẫn còn sống và sẽ được nghỉ học trong ít nhất là 1 tháng. Há há há… may mắn đến thế là cùng. Hoan hô thứ 6 ngày 13. Ai nói ngày đó xui xẻo nhỉ?
Ớ... không phải giọng văn của mình và những cảnh miêu tả trong đó thì mình lại càng không trải qua... gãi gãi mấy cái mụn mới nổi, mình à lên một tiếng: Đây là nhật ký của một đứa đứa bạn cũ, hồi đó thấy nó viết "tiêu cực" quá nên mình đã tịch thu. Híc, tự nhiên mất công chép lại... Toàn những chuyện không đâu.