Sắp đến ngày nhà giáo rồi, bồi hồi thấy mình như còn bé bỏng.
Ngày... tháng... năm...
Sáng. Mở cửa nhà đầy khoan khoái. Vươn vai ưỡn bụng, nhắm mắt hít thở. làm vài động tác thể dục nhẹ nhàng.
Bỗng chị hàng xóm ở đâu hớt hải chạy đến, dúi vào tay mình... 3 bó hoa to vật vã, bó thì lan, bó thì ly, bó thì thập cẩm các loại hoa. Chị hổn hển:
- Giải quyết hộ chị cái. Chết mất, học sinh bây giờ nặng lễ quá.
- Mà đã đến ngày đâu chị?
- Gớm, cô cứ giả vờ, ngày xưa cô chả đi chúc mừng thầy cô từ trước đó cả tuần đấy à? Mang về cắm bớt cho chị nhé. Chị về đây.
Chị quay người lại, chuẩn bị bước đi thì bỗng tái mặt. Đoạn chị... co giò chạy biến về nhà. Mình nhìn ra: Ối chu choa, một vườn hoa di động đang lừng lững tiến vào.
Khép cửa thở dài, ngày xưa mình đã từng ước ao được trở thành cô giáo...
Ngoài kia, đám học sinh ngơ ngác chia nhau ra tìm nhà cô giáo.
Ngày... tháng... năm...
Chiều. Mấy đứa bạn í ới nhắn tin rủ về thăm thầy cũ. Ôi chao, nhớ! Nhớ những ngày 20-11 cũ, nhớ cả những kỳ niệm với thầy cô...
Ngày ấy, tháng ấy, năm ấy...
Cả lớp rủ nhau đến chúc mừng cô. Giữa muôn trùng dãy nhà lắp ghép, cô ngự ở đâu? Cả lũ méo mặt nhìn nhau. Nản! Ngồi thụp xuống một gốc cây, đám trẻ lít nhít chúng mình ngả hộp bánh - quà định tặng cô - ra, chia nhau ăn lấy sức để... đi về.
Không hiểu đứa nào khui ra vụ này mà cô biết. Hôm sau, cô mang lên lớp rất nhiều bánh kẹo, bảo: Động viên tinh thần các chiến sĩ dũng cảm ngày hôm qua. Thằng "ỉn mập" lẩm bẩm: "Biết vậy hôm qua tặng cô thịt quay, tớ vẫn thích ăn thịt hơn".
Ngày ấy, tháng ấy, năm ấy...
Lần đầu tiên mặc áo dài, lần đầu tiên đứng trước đám đông, run run cầm cái micro đại diện cho học sinh toàn trường cảm ơn thầy cô giáo. Nín thở đọc một lèo hết bài diễn văn. Đi xuống, luýnh quýnh thế nào vấp ngay vào cái dây micro, kéo phăng cả cái mic ra khỏi tay thầy tổng phụ trách, ngơ ngác quay lại, giơ tay như cầu thủ thanh minh trên sân cỏ rồi bưng mặt chạy biến vào sau cánh gà giữa tràng cười khả ố từ dưới sân trường.
Nick name "cô nương dứt dây" có từ ngày đó.
Ngày ấy, tháng ấy, năm ấy...
Mình đã làm gia sư mấy tháng rồi. Cậu trò lớp 7 bẽn lẽn đưa cho mình một bức tranh: "Tặng cô ngày 20-11 nè!". Hí hửng mở ra xem, bức tranh quen quen, nhìn như... tác phẩm của mình, có nét bút đỏ: Khi vẽ tranh, tuyệt đối không dùng thước kẻ - 6 điểm.
Ngượng chín mặt, đây là bài mình (một đứa chỉ quen với compa - thước kẻ)... làm hộ cậu trò lúc cậu ta bị cảm sốt đây mà.
Đêm hôm ấy về, bóp trán suy nghĩ về cụm từ "đạo đức nghề nghiệp" và bóp tay đếm... số hoa tay.
Ngày ấy, tháng ấy, năm ấy...
Mang tập thơ đầu đời đến tặng thầy giáo cũ. Thỏ thẻ: "Quà của con chỉ có bấy nhiêu thôi". Mái đầu hoa râm khẽ rung rung, đôi mắt có phần mờ đục chợt lấp lánh hạnh phúc.
Ngày... tháng... năm...
Ra trường rồi còn ham hố học hành làm chi, để đến giờ phút này lại bóp trán hử?!!!
Xem thêm chủ đề: nhat ky phieu luu ky, nhat ky chuot, nhat ky giai lon giai be, nhat ky vui, nhat ky hai huoc
Ngày... tháng... năm...
Thấy mấy sếp rỉ tai nhau, hình như định rủ nhau về sớm. Làm sếp sướng thật í.
Gần 4 giờ chiều, sếp mình tắt máy, nhẹ nhàng: "Anh ra ngoài trước, mai anh đến". Ngoài cửa, mấy anh sếp khác từ cao đến thấp đang chuyện trò rôm rả ra vẻ như đang chờ sếp mình.
Sếp ra khỏi cửa. Không còn ai kiểm soát, mấy chị em nháy nhau, tắt máy, về. Đằng nào thì việc hôm nay cũng xong cả rồi, về trước một tí cũng chẳng chết ai. Nhỉ?
Về đến nhà là hơn 4 giờ, hàng xóm đang bật ti vi rất to. Hóng được mấy chữ: "sút", "lỗi rồi", "cú tạt bóng"... Thôi rồi, mấy sếp nhà mình lại bóng với bánh rồi. Chẳng hiểu cái trò đó có gì hay ho mà mấy ông đàn ông lại ham mê thế nhỉ? Quanh đi quanh lại cũng chỉ là 22 ông quần đùi áo cộc chen lấn xô đẩy nhau để lấy được bóng rồi sau đó lại cố sức để... đá vào lưới của đối phương. Sao lại phải thế, giành được rồi thì mang về mà làm kỷ niệm chứ? Thật vô lý hết sức.
Một lúc sau, "Nguy hiểm! Chúng ta đã phải nhận bàn thua..." - tiếng ti vi nhà bên rót vào tai. Nằm mãi cũng buồn, cộng với máu tò mò, mình bật ti vi...
Phe ta mặc áo trắng... Tiếng hò reo, tiếng bình luận viên cộng với tinh thần dân tộc khiến mình thấy thú vị.
Bố về, ngạc nhiên khi thấy con gái xem bóng đá.
Giữa hiệp 2, bên ta ghi một bàn thắng đẹp tuyệt vời vào lưới đối phương. Quá sung sướng, mình nhảy lên reo hò. Bố lừ mắt: "Đá phản lưới nhà, hay lắm đấy mà nhảy". Ơ... Cứ tưởng ai đã vào thì người đó được tính? Bóng đá thật là rắc rối.
Hết trận, hai bố con mặt nghệt ra.
Ngày... tháng... năm...
Vào diễn đàn, một nickname than thở: "Đau quá! Đau quá! Có thai để rồi ly hôn!"
Ngạc nhiên thật, mới hôm vừa rồi chị này còn rưng rưng sung sướng khoe là có bầu sau bao nhiêu năm chờ đợi đấy thôi. Tò mò, mình click chuột:
"Các mẹ ơi, em buồn quá. Chồng em sau khi biết em có bầu đã rất sung sướng, anh ấy lấy điện thoại của em, gửi tin nhắn tới tất cả mọi người với nội dung: "Tôi đã có thai".
Một lúc mẹ em trả lời: "Sao nói là chồng không sinh được?".
Hàng xóm reply: "Cô tính xử lí thế nào?".
Tiếp theo một người bạn thân của em nhắn tin: "Chúng ta đã nửa năm không gặp nhau, cô đừng đổ lên đầu tôi".
Đồng nghiệp nhắn: "Không phải chứ? Mới 2 ngày mà".
Sếp trả lời: "Tôi cho cô 10 triệu, cô nghỉ ngơi một thời gian đi".
Khách hàng nhắn tin: "Được rồi, cô đừng hù dọa tôi, ngày mai cô tới nhà tôi, chúng ta sẽ kí hợp đồng".
Một người bạn cũ nhắn: "Cô hãy li dị, chúng ta sẽ giữ đứa bé".
Một số máy lạ nhắn: "Hôm đó còn có giám đốc, không phải cô tính nói là của tôi chứ?".
Và một người khác lại nhắn: "Đừng đùa chứ, tôi đã phẫu thuật triệt sản rồi".
Mới đến đấy thì chồng em ngất. Đi cấp cứu, tỉnh lại, anh ấy đòi ly hôn.
Đời em đau quá. Có thai mà nhục vậy ư? Lấy mãi mới được tấm chồng. Giờ em phải làm sao đây?"
Mình choáng toàn tập, thề không bao giờ liên lạc với nickname ấy nữa.
Xem tiếp: P56 - Tất cả chỉ là dối lừa








0 nhận xét:
Đăng nhận xét