Trời rét khiến cảm giác cô đơn như rõ rệt hơn. Đêm nằm co quắp trong cái chăn mà rên hừ hừ. Mỏi người, trở mình, hơi lạnh lùa vào qua từng kẽ hở. Mình thổn thức, chợt nhớ đến một câu gì đó của một ai đó: Nằm một mình trở bên nào cũng lạnh.
Giật mình nhận ra dạo này... lãng mạn tợn, hic, nguy hiểm quá. Ơ mà, sao lạnh thế nhỉ?
Ngày... tháng... năm...
Chiều. Đi làm về, lại thấy trai già hùng hục... đu xà. Cái áo phông mỏng manh cùng chiếc quần gió bay phất phơ như... đang treo trên mắc. Sao giữa cái tiết trời rét căm căm thế này, gã lại có thể lột bằng ấy cái áo ấm ra để quăng quật trên cái xà kia nhỉ? Trong khi mình nào áo, nào quần, nào găng, khăn, mũ, tất... Cứ thế kia không ốm mới là chuyện lạ nè.
Ngày... tháng... năm...
Lạnh thật, chẳng ngủ được. Lấy điện thoại hí hoáy một hồi. Đọc lướt qua các thể loại mail. Thở dài mấy cái và "A" lên một tiếng. Không! Không có lý nào lại thế.
Không. Gã không thể biết địa chỉ mail của mình được. Với lại mình đâu có thù oán gì với gã mà gã phải làm thế. Nhưng... nếu không thì tại sao gã lại giúp mình vồn vã đến vậy? Mà suy đi tính lại thấy chất giọng giống nhau lắm, người lạ - trai già...
Suy nghĩ... suy nghĩ... suy nghĩ đến lúc không còn cảm nhận được sức nặng của cái điện thoại trên tay nữa...
Cho đến lúc nghe tiếng mẹ gào lên:
- Con ơi, dậy đi làm. Muộn rồi.
Hic, không khi lạnh đã kéo mình trở lại vẻ "B tha" cố hữu mất rồi.
Ngày... tháng... năm...
Hình như mình nghĩ hơi nhiều về một số thành phần rồi thì phải. À không, chắc chỉ là chút tò mò và hiếu thắng thôi.
Chậc. Cuối tuần rồi. Ước gì thằng cu cháu vẫn ở đây, tha hồ "gối ôm - ôm gối". Mình nhớ cặp má bầu bầu và đôi lúm đồng tiền xinh xinh, nhớ cả cài mùi thơm đặc trưng của trẻ con nữa...
Ngày... tháng... năm...
Trời nắng hanh thật khó chịu. Ra ban công đứng hóng gió mà nắng cứ xỉa xói vào mặt, rát bỏng.
Chiều về nhà. Bố đang tỉa tót hàng cây cảnh, bên cạnh là trai trẻ đứng tán gẫu. Nghe bố chép miệng: "Hanh thế này khô hết cả cây, chẹp...". Tiếng trai trẻ lảnh lót bên cạnh: "Khô thế này một mồi lửa là "đi" ấy nhỉ bác nhỉ?". Bố mình phá lên cười, khen thằng bé bản lĩnh. Lạ lùng thật.
Ngày... tháng... năm...
Cái lá thiết mộc lan thò sang hàng xóm hôm trước còn tươi xanh là thế mà nay đã lơ phơ vài mẩu tro tàn. Bố lầm rầm chửi mắng: "Trẻ ranh mà không biết đùa là gì à?". Mình nén cười, chuồn vội vào nhà tránh ánh nhìn tức tối của bố.
Ngày... tháng... năm...
Sếp gửi cho cả phòng link một bài báo: Xe đang chạy bốc cháy đùng đùng. Giật mình lo lắng: Chiếc xe bị cháy cùng "loài" với xe mình. Vuốt mồ hôi trán gượng cười trước những lời trêu chọc của cả phòng.
Trưa, đi ăn cơm. Thổ lộ sự lo lắng cùng với lời khẩn cầu với các chị: "Làm sao đây nếu như...?"
Chị béo vỗ vai mình bồm bộp:
- Ăn nhiều vào. Ăn đi. Khi nào đồ sộ hơn chị thì khi xe cháy chỉ cần buông tay và lăn một phát.
Anh kều cười ha hả:
- Gớm, to vừa thôi. To như bà thì có... rút được chân ra khỏi xe không mà đòi lăn.
- Theo tớ í, cậu chỉ cần đi học võ thôi, võ gì mà "công phu", "kinh kông" "karaoke", "tây cuốn đồ", "củ su hào", hay "xe ben chở cát" gì ấy. - Cái "kẹo" nhỏ nhẹ.
Nhưng cái nhỏ nhẹ của nó đủ làm cả bàn phì cười, "mưa xuân" văng tung tóe... Chắc mấy món mà một đứa mù tịt về võ thuật như nó muốn nói là: kungfu, khinh công, Karate-Do, Taekwon-Do, Wushu, Pencak Silat... đây mà. Có lẽ vậy, nhưng mình cũng không chắc lắm.
Ngày... tháng... năm...
Cô bạn thân mới tậu một em xe mới, nhìn rất chi là bầu bĩnh, mịn màng chứ không thô ráp như xe mình. Rất... galant, nó cho mình leo lên đi thử. Lúc mình nhảy lên xe rồi nó mới tủm tỉm:
- Xem cái xe này có bị cháy nổ gì không.
Oạch, đáng sợ. Tay lái bắt đầu run. Con bạn cười ré lên:
- Đùa đấy. Quay về đây, hai đứa mình làm vài vòng thử xe nhá.
Thật ác. Đùa gì đâu không à.
Xe mới chạy êm thật. Bất chợt, mình nảy ra một ý...
Vỗ vai con bạn, giở giọng hốt hoảng:
- Này này... Có khói, xe có khói.
Bạn mình cuống lên, phanh xe đánh "kít" một cái và có vẻ như muốn nhảy khỏi xe. Lúc này người sợ lại là mình. Vội vàng:
- Không, ý ta là khói ở cái xe buýt đằng kia kìa. Đấy, đấy, nó đấy. Vừa đi vừa nhả khói đen kịt luôn nhé.
Nó quay lại, gườm gườm:
- Của khỉ. Đùa kiểu gì thế hả?
Ngày... tháng... năm...
Đêm nay có sao băng à? Tuyệt quá, lâu lắm rồi mình không biết ước là gì.
Tối. Vội vàng ăn uống dọn dẹp rồi lao vù ra ban công... ngắm trời. Nhà bên cạnh tắt đèn tối thui. Lạ nhỉ?
Giờ mà bố mẹ lên, thấy cảnh này chắc ngạc nhiên lắm đây. Gì chứ riêng cái đoạn tay chống cằm, mắt lơ đãng nhìn lên nền trời như đang làm thơ kết hợp cùng với cảnh hai chân xoa vào nhau để... đuổi muỗi thì khỏi phải nói. Muỗi! Hôm nay muỗi ở đâu ra lắm thế?
Trời vẫn lốm đốm những ngôi sao nhưng tuyệt nhiên chẳng thấy cái "sao" nào "băng" qua cả.
Muỗi mỗi lúc một nhiều. Bây giờ thì không chỉ có hai cẳng chân rung rung xua muỗi nữa mà thỉnh thoảng tay cũng phải buông cằm để đập muỗi. Chịu hết nổi, mình vào phòng, buông màn chui vào. Dù sao phòng mình cũng có cửa sổ, hơi thiếu lãng mạn tí nhưng một mình ngồi ngắm thì có hề gì. Ai cười đâu mà sợ.
"Sao" vẫn chưa "băng" qua nhỉ? Mỏi lưng rồi đấy.
...
Sao băng! Sao băng!
Mình vội chắp tay cầu nguyện. Đến lúc này mình mới hiểu lòng tham của con người là vô đáy.
Mình ước những gì nhỉ? "Xin trời đất phù hộ cho gia đình mạnh khỏe, làm ăn phát đạt, cầu được ước thấy...". Ớ, sao nghe câu này quen quen vậy ta? Như là... Thôi chết. Đây là câu khấn khi đi lễ mà. Rinh rích cười vì cái tiện thể.
... Ước gì mình mau lấy chồng, chóng có con... Ước gì mình trở nên xinh đẹp... Ước gì mình nhanh giàu có... Ước gì gia đình mình sau này thật hạnh phúc... Ước một ngày nào đó tên hàng xóm kia sẽ không thể khoe xương sườn vì bị thịt che lấp... Ước gì sếp mình dễ tính hơn một tí... Ước gì thưởng Tết năm nay thật to... Ước gì được tăng lương... Ước gì...
Reng... reng....
Tiếng chuông báo thức vang lên cắt ngang mớ ước mơ lộn xộn của mình. Vội vàng mở mắt: Tất cả chỉ là giấc mơ. Chợt nhớ, lúc mỏi lưng mình như mình có nằm xuống vươn vai một cái thật... đã...
Ngày... tháng... năm...
Bé Bông bên hàng xóm sang chơi, hí hoáy nghịch ngợm ở phòng mình thế nào mà lúc mình nhìn đến, cả một lũ sổ sách trong phòng được... dán hình hoạt hình. Quên phứt mất là lúc nãy con bé cầm cả tấm decal to vật vã. Cáu điên người nhưng chẳng nỡ mắng con bé, chỉ nhẹ nhàng dụ dỗ:
- Bây giờ cô cháu mình chơi trò bóc giấy nhé.
Bé Bông hồn nhiên gật gật đầu. Hình như mình bị yêu trẻ con rồi.
Ngày... tháng... năm...
Đi làm về. Trai già đang loay hoay... sơn cánh cổng. Thi thoảng gã còn vung cây chổi sơn lên như múa.
Nhấc túi xách ra khỏi xe, vì mải há miệng ngạc nhiên mà... cái túi xách bị lật ngược. Sách vở giấy tờ rơi ra...
*
* *
Mình đang ở trong túi xách của cô chủ. Hình như cô chủ về đến nhà rồi. Mình nghe thấy tiếng phanh xe và tiếng đạp chân chống. Sao lâu vậy rồi mà cô chủ chưa mở cổng nhỉ? Ồ, mình nghe thấy tiếng cô chủ rinh rích cười.
Chóng mặt quá. "Bịch" mình cùng các anh chị em sách vở lộn tùng phèo xuống sân bê-tông. Những mảnh cát sỏi... găm đầy cơ thể mình, đau điếng.
Thấy tiếng cô chủ rối rít. Tiếng một người con trai xuýt xoa. Bàn tay ai đó đập bộp bộp trên lưng mình... Mình bị mở phanh ra (ngượng quá)...
Mình nghe thấy...
- Ú... Ơ... A... A... A... Nó đây rồi!
Váng cả đầu với thứ tiếng con trai nửa quen nửa lạ. Mình bị giằng lại, giọng cô chủ rít lên:
- Cái gì mà "a"? Trả đây, vô duyên.
- Nhật ký của anh.
- Anh anh cái gì? Trả đây.
- Anh thề, anh hứa, anh đảm bảo đây là quyển nhật ký của anh. Anh đi tìm nó lâu lắm rồi. Cho anh xin lại nhá.
- Vớ vẩn. Của người ta.
- Anh thề! Đây này..
Thế rồi mình lại bị mở phanh ra, vài hạt mưa ti tách rơi vào bụng mình. Giật thót!
- Ớ ớ...
Hình như bàn tay cô chủ run run. Mình sợ quá! Chóng mặt quá, không nghe thấy gì nữa... Hình như hai người nói nhiều lắm...
Đột nhiên thân hình mình căng ra. Rồi bất ngờ... "xoạt...". Đau đớn đến tận cùng. Cả một khúc ruột rơi ra khỏi cơ thể. Linh tính cho thấy mình đang nằm trong tay người con trai còn khúc ruột bị xé rách đang nằm trong tay cô chủ nhỏ. Có lẽ nào...
Thôi nhé, đôi ta chia tay từ đây...
Ngày... tháng... năm...
Mất sổ, rơi cả hứng viết nhật ký.
Thấy sổ, một quyển sổ be bét đủ thứ chữ, đủ thứ màu, đủ thứ mùi... chả khác gì cái siêu thị. Uể oải đánh dấu một cái mừng sự trở lại của nó vậy.
Ngày... tháng... năm...
Thằng giai láu cá láu tôm hôm nay đi học về muộn thế. Đã dặn phải về sớm mua trứng vịt lộn về ngâm với mì tôm. Dạo này ăn uống thiếu chất, thằng bé gầy tọp hẳn đi. Cuối tháng nó mà mang "bộ khung" về trình diện thì mình chết chắc.
Ngày... tháng... năm...
Vừa bước chân ra khỏi taxi, mấy mụ đồng nghiệp đã sấn ngay vào hàng đồ linh tinh. Đàn bà phức tạp thật, mỗi cái Noel mà cũng bày vẽ trang với chả trí. Đơn giản như mình, Noel thích mỗi mấy "xị" với mấy bạn là OK. Dẫu biết rằng sau cái đơn giản ấy có khối cái phức tạp gấp vạn.
Vọt ngay vào quán trà đá gọi cốc trà đá không đá. Tợp từng ngụm nhỏ ngẫm nghĩ nhân tình thế thái...
Bực mình! Cực hình! Giật mình... khi các chị em xinh tươi choe chóe gọi mình. Xung quanh mấy mụ là lỉnh kỉnh những hộp cac-tông, hộp nhựa, túi ni-lon. với vô thiên lủng những thứ muốn chơi cũng không được, muốn ăn cũng chẳng xong. Mấy bà chị phủi tay, thở dốc:
- Này, các chị chọn mua đồ xong rồi, đến việc của chú: bê ra xe đi. Hộc... hộc... mệt quá.
Mình sinh ra trên đời để làm đàn ông chứ không phải cửu vạn nhá.
Tối. Giai bé hô hố điệu cười quen thuộc:
- Hố hố hồ hồ... Anh cứ bê đồ đi, rồi bảo mấy bà chị ấy bê anh ra xe.
Xem tiếp: P59 - Trang cuối (Phần cuối)








0 nhận xét:
Đăng nhận xét