Ngày... tháng... năm...
Muỗi đốt giai bé đau quá. Mình chảy cả nước mắt. Chả hiểu nó cắm vòi thế nào mà thằng bé giật mình đùng đùng, đạp ngay chân vào cái thang đang dựa góc tường, cái thang từ từ đổ xuống hôn rầm vào cái chân giò bất động của mình giữa lúc mình đang "mơ về nơi xa lắm". Đương nhiên thằng em được ăn đòn còn con muỗi được chạy thoát.
Ngày... tháng... năm...
Mấy hôm nay trời đẹp quá. Giáng sinh mà cũng thế này thì... nếu đi chơi thì thích thật í. Mà năm nay Giáng sinh lại vào cuối tuần, có người nào về quê không nhỉ?
Ngày... tháng... năm...
Khoan khoái vươn vai trong chăn. Ngủ đã thật, như là đủ mắt ấy. Cửa cạch mở, mùi bánh mì trứng thơm lừng. Giai bé xuất hiện. Quái, sao thằng bé nay dậy sớm thế?
Giai bé nhìn thấy mình, mắt trợn trừng:
- Anh không đi làm à?
Hả? Cái gì mà đi làm? Đồng hồ còn chưa kêu. Quờ tay tìm điện thoại, vớ ngay được cục pin. Sặc, đêm qua vui tay tháo pin ra nghịch rồi ngủ luôn mất.
Vội chồm dậy, vồ lấy chai nước muối đổ vào miệng. Trùm vội cái áo khoác vào người (may mà hôm qua về lười... cởi đồ, lười cũng có cái hay của lười đấy chứ nhỉ?) rồi lao đi.
Giai bé éo éo gọi với theo:
- Anh ơi, khăn mặt.
Mặt cái gì mà mặt. Tí vào toilet công ty thì thoải mái.
9 giờ 15. Thấy mình, mấy chị già cười như nắc nẻ, rồi giục mình lấy vợ mới tài chứ. Kệ các bác, em là em đi rửa mặt đã. Nước mát, đã thật. Vốc nước vào tay, vuốt vuốt tóc. Ngạc nhiên khi thấy dạo này đỡ mụn, đẹp trai hẳn. Óe, áo trái???
Bảo sao hôm nay nhiều người ngắm nhìn mình thế. Vừa ngượng vừa ức chế, thế mà nãy, thằng ranh kia không thèm nhắc mình, cả mấy bà chị già cũng thế.
9 rưỡi. Sếp về, trêm mép còn dính cái tăm. Sếp ngạc nhiên:
- Sao hôm qua chú xin nghỉ buổi sáng để chiều ở lại hoàn thiện project cùng nhóm kia?
Hả? Hử? Ớ! Ở! Ừ... nhỉ!!! Ôi, giấc mơ nồng nàn của mình...
Ngày... tháng... năm...
Mát trời, ngủ ngon thế nhỉ? Hôm nay đưa mẹ đi khám, xin sếp nghỉ nửa ngày nên mới đủng đỉnh được tí. Hơn 8 rưỡi, vừa dắt xe ra thì cửa nhà hàng xóm bật tung. Giật cả mình. Thấy trai già vội vàng lao ra, chắc vội lắm hay sao mà đến cái mũ bảo hiểm cũng xộc xệch. Gã lao đi nhanh lắm.
Ớ, gã này có cái áo lạ ghê, lớp lưới trắng phủ ra ngoài lớp vải cũng trắng nốt. Chết thật, có cả cái mốt này à? Sao mốt của bọn con trai lại quái dị thế nhỉ?
Ngày... tháng... năm...
Thằng bạn rên rỉ, vật vã kêu mất hết vốn. À, cu này trước dồn tiền để kinh doanh, thời buổi suy thoái kinh tế chắc làm ăn không ra gì rồi. Nó tu hết hai chai bia rồi bắt đầu nhấm nhẳn:
- Tao bị "úp sọt" roài. Con bé nhìn "não ngắn" thế mà cũng biết trò này. Giờ bao nhiêu vốn lại đổ ra làm đám cưới vì bố mẹ chỉ "hỗ trợ phần nào". Các cụ đang giận lắm.
Nó lại tu ừng ực...
Ngày... tháng... năm...
Giai bé xí xớn theo chúng bạn đóng giả ông già Noel đi phát quà chứ. Đúng là tuổi trẻ bồng bột, kinh nghiệm thương đau mình còn chưa kịp truyền lại cho thằng bé.
Nhớ hồi năm thứ 3 đại học, mình cũng áo đỏ quần đỏ mũ đỏ đi len lỏi từng con phố, tay lăm lăm tấm bản đồ. Hôm ấy, đến trường tiểu học nọ, xin phép mà mấy bác bảo vệ nhất định không cho vào. Thì đã sao, ông già Noel có biệt tài leo trèo mà. Mình vận hết công lực, vọt qua bức tường rào từ góc khuất. Mọi chuyện OK cả.
Mình phi như bay lên tầng, nơi thân chủ nhỏ bé đang đợi quà. Bất ngờ, bọn trẻ từ đâu lao đến, đứa vồ đằng trước, đứa vồ đằng sau. Đang giờ học cơ mà nhỉ?
Chẳng mấy chốc mình bị đè ngửa ra. Đứa giằng, đứa giật, đứa lồm cồm bò lên sờ râu vuốt tóc, đứa đấm bùm bụp vào bụng, vào mặt xem ông già Noel có "độn" thêm gì vào người không... Nếu mấy bác bảo vệ không đánh trống gọi lũ trẻ trở lại lớp thì không biết đến bao giờ mình mới thoát cái kiếp nạn ấy.
Giải phóng cho mình xong, bác tổ trưởng lôi xềnh xệch "ông già Noel" lên văn phòng làm việc. Thân xác mình lúc ấy mới thê thảm làm sao: mớ tóc bù xù lấm đầy cát, bộ râu bị xé chỉ còn dính lại vài mẩu con con trên cằm, một bên tay áo bị xé toạc, lủng lẳng như... dị tật, và bên dưới... ối má ơi, cái quần đỏ của mình đã bị đứa nhóc nào lột mất tiêu rồi??? Còn trật lại mỗi...
Hôm ấy, mình bị mấy bác bảo vệ cho nghe một bài giáo huấn chóng cả mặt, thêm một câu mà đến giờ vẫn còn nhớ: "Nhỡ đâu bọn trẻ nó giẫm đạp lên nhau bị làm sao thì chú tính thế nào? Có đền nổi không?"
Ngày... tháng... năm...
Bực mình từ mấy hôm nay rồi. Đợi dài cổ chẳng có ma nào rủ đi chơi Giáng sinh cả. Chí ít như năm ngoái hay năm kia, mấy đứa bạn có đi chơi với người yêu cũng còn biết đường: "Thôi đi với tụi tao cho đỡ buồn.". Hay thậm chí là: "Bà đi cùng, có gì trông xe cho tụi tôi chứ gửi xe hôm ấy đắt lắm" thì mình cũng cam lòng. Còn hơn ở nhà nghe bố mẹ thở dài.
Ngày... tháng... năm...
Giai bé vỗ vai bồm bộp:
- Đêm Noel anh kiếm chỗ nào đi chơi cho khuây khỏa. Em bận.
- Lại dại gái chứ gì? Lo mà học hành đi. Yêu đương thì cứ từ từ.
Dạy dỗ thế mà nó vẫn quyết đi, đi luôn từ sáng. Ranh con, miệng còn hôi sữa mà bày đặt. Sao mày không hỏi kinh nghiệm của anh?
Hồi năm thứ 2, chỉ trong 1 ngày Noel thôi mà anh đây đã "hạ gục" cả mấy cô liền.
Này nhé, chiều hôm ấy đi đá bóng. Về đến phòng trọ mới nhớ ra là đến giờ hẹn với một em trường bên. Vội quay xe đến đón em í. Đi một lúc, em thơ ngây hỏi: "Anh ơi, sao áo anh bẩn thế?". Vội thanh minh: "À, anh vừa đi qua đoạn công trường, ô tô nó phóng qua, bắn hết nước lên người em ạ". Em vẫn hồn nhiên: "Nó bắn được cả mùi hôi nách hả anh?". Muối mặt mua tặng em thêm một cái khẩu trang. Em đòi về: "Em chịu thôi". Thế là một em "gục ngã".
Về, tắm gội tử tế. Thay bộ quần áo mới đàng hoàng. Đến đón em thứ hai. Em này có hàng mi dài, cong vút, mắt lúc nào cũng long lanh, phải cái môi hơi mỏng. Mới đi được 4 vòng hồ Hoàn Kiếm, em í đã kêu mệt, kêu khát. Đưa em vào quán kem gần đấy, em điệu đàng cầm tờ thực đơn lên. Mình cũng cầm một tờ... Bất giác thò tay vào túi quần. Rỗng tuếch! Giật mình: "Hay anh đưa em về uống nước rồi mình đi chơi tiếp nhé" (thông minh quá còn gì). Em vùng vằng dằn mạnh tay xuống: "Anh chẳng galant tí nào. Mất mặt nhau quá. Về thôi.". Bực mình, sinh viên mà chẳng thông cảm cho nhau. Về thì về. Cứ nhè đúng ổ gà mình phi, em kêu oai oái. Xuống xe, em vừa hổn hển thở vừa lầu bầu: "Chịu bố!". Anh cũng chẳng cần. Tối nay anh còn hẹn một em nữa.
"Cộc... cộc... cộc..." - Hình như có người gõ cửa, gấp vội quyển sổ lại, viết sau vậy.
Ngày... tháng... năm...
"Tối nay đi lang thang đi. Lâu lắm rồi hội mình không tập trung..." - Đứa bạn nheo nhéo trong điện thoại. Có thế chứ. Phấn son, quần áo đâu nào? Chà, sao hôm nay lạnh thế.
Ngày... tháng... năm...
Hóa ra cô nàng nhà bên lại là người quen của người quen à? Trái đất tưởng to mà hóa ra bé tí.
Chiều hôm Noel, đang vật vờ nhớ lại mấy vụ tán gái hụt thì có tiếng gõ cửa. Ra là cu bạn hồi đại học. Cái dáng vẻ thất thểu không khác gì lúc nó bị trượt mất học bổng.
Thằng bạn vào nhà, ngồi phịch xuống bàn. Đoạn nó lấy chân đá đá cái cốc nhựa dưới đất:
- Tao cốc nước đi.
Như ông kễnh con. Cu này mà béo tốt một tí thì mình đấm cho nẩy người ngay, đằng này nó như bộ xương giáo cụ, đấm chỉ sợ rụng ra vài mẩu. Tu một hơi hết cốc nước, cậu vổ vai rủ đi chơi. Ra là mọt sách thất tình.
Đang bới chậu đồ chưa giặt tìm cái khăn len thì lại có tiếng gõ cửa. Lầu bầu đi ra mở cổng. Gái hàng xóm! Một tay gái ôm cái chậu, một tay cầm cái sào tre. Mặt gái đỏ lựng lên:
- Cho tớ lấy nhờ cái đồ vừa bị rơi xuống.
Thế là gái rút dép nhón chân bước ngay lên cái yên xe thằng bạn mình. Rướn rướn mãi. Khổ nỗi người "mẩu" có cố mấy thì cũng chỉ kéo được vài cái lá khô xuống, ngứa mắt thật. Đoạn mình giằng lấy cái sào: "Đi kéo chân đi". Giá đỏ mặt giằng lại: "Không được...". Không lịp rồi, cái món đồ đã được móc xuống. Ơ... Giật mình khi nhìn rõ nó là cái gì. Vội buông sào, chạy vào nhà trước cái mặt đần thối của gái.
Chẳng thấy gã bạn đâu. Đến khi nghe thấy tiếng đóng cổng "ruỳnh" một cái của gái hàng xóm thì mới thấy nó lò dò chui ra từ đằng sau, mặt tái mét.
Ngày... tháng... năm...
Mấy ngay nay cứ hay nghĩ vẩn vơ. Lão bạn mọt sách hôm trước đã từng quen biết gái hàng xóm ư? Không những thế còn là quen biết sâu và rộng nữa chứ.
Ngày... tháng... năm...
Sang nhà hàng xóm lấy đồ rơi. Thấy cái xe dựng ở đó quen quá. Riêng cái hình người nhện đánh đu ở cái biển số đã thấy quen, lại còn cái mũ bảo hiểm rụng lưỡi trai, cái yên xe bị chuột gặm... Quen thế nhỉ?
Ngày... tháng... năm...
Sang nhà bà chị họ. Có cô em trẻ trung đang ngồi chơi ở đó. Bà chị gán ghép, cô nàng thẹn thùng yểu điệu... Chẳng được tí chua ngoa đanh đá như mụ kia. Với lại chân em này dài quá. Tự dưng nhơ nhớ cặp giò ngăn ngắn và cái ngúng nguẩy rất trẻ con của một "bà cô già". "Bốp"! Tự vả vào mặt mình đi, nhớ là nhó thế nào, đấy không phải là nhớ. Hãy tự nhớ lấy!
Ngày... tháng... năm...
Năm nay thưởng Tết bao nhiêu nhỉ? Giá mà sếp thưởng Tết sớm sớm tí có phải là hè vừa rồi mình có tiền sắm... váy vó không chứ. Nghe nói có nơi thưởng đến sáu, bảy trăm triệu. Nghĩ mà thèm. Chỉ cần có vài cái thưởng như thế là yên tâm sắm xế hộp, khỏi lo mưa nắng. Mà không được, xe cộ bây giờ hay cháy lắm. Bỏ. Thà để tiền đó đi du lịch với mua truyện.
Ngày... tháng... năm...
Thằng bạn "điên nặng... điện" than thở: "Năm nay không khéo móm, chả tết tủng gì sất".
Đúng là cái thể loại... càng giàu càng tham. Lương chú đã gấp mấy lần lương anh, thưởng đột xuất của chú gấp mấy chục lần của anh...
Ngày... tháng... năm...
A, thôi rồi. Đã nhớ ra cái yên xe rách. Chính xác là cái yên xe ấy, đúng hôm mình mặc thử cái quần hầm hố có móc ở túi sau để đi uống cà phê...
Sao gã đó có thể trở mặt như vậy nhỉ? Đang ngồi tâm sự thì bất ngờ vùng dậy đòi đi. Chắc lại hẹn hò với gái nào rồi. Vuốt mặt phải nể trứng cá chứ. Sao đang muốn tán tỉnh mình mà lại quay ngoắt ra coi thường mình như vậy. Hừm, hỏng yên xe là đáng lắm.
Ơ... Thế ra hắn quen với anh em nhà trai à?
Ngày... tháng... năm...
Gã mọt sách thú nhận là đã từng mời gái hàng xóm đi uống cà phê. Tiếc là ấn tượng ban đầu về nhau quá "tốt đẹp" nên mọi chuyện chỉ dừng lại ở đó. Trái tim chàng mang mãi một vết thương như vết thương trên cái yên xe...
Mọt sách kể hôm ấy cậu chàng mời nàng đi cà phê. Câu chuyện đến hồi gay cấn khi nàng hỏi: "Thế rồi mấy hôm nó mở mắt?" khi nghe chàng kể chị gái chàng mới sinh cháu. Còn chưa kịp ngậm mồm vào sau quả ngạc nhiên thì bất chợt chàng xin phép đi, nàng giật mình, căn vặn, hờn dỗi và đòi đi theo chàng. Chàng nhất quyết không cho, nàng tự ái, đùng đùng đòi về.
Khi nàng bước xuống xe thì "xoẹt", tiếng cái yên xe bị xé toạc bởi công lực của nàng cùng với sự trợ giúp đắc lực của cái móc ở túi quần. Chàng mím môi: "Giá như cái quần của cậu đừng bền quá như thế".
"Bốp", cái túi xách của nàng quăng vào đầu chàng, may mà chàng chưa kịp tháo mũ bảo hiểm ra. Một câu chuyện tình đẹp đẽ đã kết thúc bi thảm như thế. Mãi đến lúc chia tay, chàng vẫn chưa kịp giải thích là lúc ở quán cà phê, chàng chỉ muốn đi... WC.
Ngày... tháng... năm...
Phố hoa có vẻ đẹp thật chứ không đùa. Thấy báo đài đưa tin, đăng ảnh ầm ĩ. Háo hức muốn đi xem quá. Mở máy điện thoại, rà danh sách một lượt: Không ai có thể đi chơi cùng mình cả, mấy đứa bạn gái đều đang cắm cúi dọn nhà cùng... mẹ chồng. Chắc vậy! Haizzz...
Ngày... tháng... năm...
Tết dương lịch người ta nghỉ cả. Sao sếp cứ bắt mình đi trực? Giai bé đã tí tởn về với u từ hôm qua. Đón năm mới có một mình quả là không hay ho gì.
Dắt xe ra khỏi cửa, tí nữa thì húc vào gái hàng xóm. Đúng là ra ngõ gặp gái nhé. Của nợ thật. Gái cười tít mắt, hí hí. Cái liếc mắt đưa tình của gái đúng là khiến người ta chết khiếp. Chả nhớ mình đã nói gì mà gái thoăn thoắt vào nhà rồi xúng xính váy áo bước ra. Tóm lại, đúng là ra ngõ gặp gái.
Phố hoa
Mình rất ghét phải chen chúc, thế mà gái vẫn xăm xăm bước lên, thi thoảng ngửa mặt lên hỏi: "Trên ấy có mát không?". Mát lạnh gái ạ, mỗi ở dưới mới nóng thôi.
Kinh hoàng. Sao đông thế? May mà mình đã có kinh nghiệm chen lấn từ những lần đi mua hàng giờ vàng rồi. Nóng, mồ hôi túa ra, người bên trên, bên phải, bên trái, đằng sau cũng toát mồ hôi. Nghĩa là... hôi quá! Thật tiếc cho một đại mỹ nhân chân ngắn như mình. Mà sao trai già cứ nhăn nhó cái mặt thế nhỉ?
Cứ chen vào sờ hoa làm gì không biết? Bị bảo vệ tóm thì nguy.
Chị kia yêu nghệ thuật thật, vén cả dây chăng mà chui vào chỗ mấy chậu hoa, lại còn dứt dứt cánh hoa nữa chứ. Mình cũng phải...
Giời ơi, có người cầm gậy chạy đến kìa con vịt kia...
Sắp chạm tay vào cái bông hoa xinh xinh thì có người kéo giật ra. Sợ thót tim. Ra là trai già. Thô lỗ thế bảo sao không ế.
Ngày... tháng... năm...
Bất ngờ có người xung phong trực tết dương lịch cho mình. Khỏe rồi. Về thôi. Để quyển nhật ký lại, nhìn nó chăm chú lần cuối trước khi lên đường. Dù sao nó cũng hết giấy rồi.
Ngày... tháng... năm...
Chiều u ám. Thấy dự báo bảo trời ấm lên mà chả thấy thế, lạnh sun hết cả người. Thấy trai già đùm đùm túm túm các thứ lên xe, chắc về quê. Ơ, mới đây còn bảo là phải trực tết cơ mà? Thật chẳng tin nổi mồm miệng bọn đàn ông. Híc, hết giấy rồi. Biết thế hôm đấy giằng mạnh hơn. Sao gã không nhường mình nhỉ?
Mai đã là năm mới!
Lời nhật ký: Chả hiểu hôm nay ngày gì mà lại lắm hoa quả thế. Mùi cam, mùi bưởi, mùi thanh long, mít, ổi... ngào ngạt khắp phòng. Chưa kịp hưởng thụ hương vị của bọn hoa quả ấy thì mình đã nghe ai đó nói toáng lên: "Không có gì để đựng hoa quả à? À, đây rồi, dùng tạm...". Và XOẸT... OẸT... ẸT... T... T... T..., từng trang giấy lần lượt rời bỏ thân thể mình. Cuối cùng, mình - cuốn Nhật ký phiêu lưu ký chỉ còn là một mảnh bìa lõa lồ...
Chắc có lẽ Giai nhớn và Gái Ế sẽ có một kết thúc tốt đẹp sau những tranh chấp, duyên phận kia!
Ký đã hoàn thành nhiệm vụ của mình là được bôi đen đến trang cuối cùng.
Ký nghỉ đây.
Tạm biệt.
Muỗi đốt giai bé đau quá. Mình chảy cả nước mắt. Chả hiểu nó cắm vòi thế nào mà thằng bé giật mình đùng đùng, đạp ngay chân vào cái thang đang dựa góc tường, cái thang từ từ đổ xuống hôn rầm vào cái chân giò bất động của mình giữa lúc mình đang "mơ về nơi xa lắm". Đương nhiên thằng em được ăn đòn còn con muỗi được chạy thoát.
Ngày... tháng... năm...
Mấy hôm nay trời đẹp quá. Giáng sinh mà cũng thế này thì... nếu đi chơi thì thích thật í. Mà năm nay Giáng sinh lại vào cuối tuần, có người nào về quê không nhỉ?
Ngày... tháng... năm...
Khoan khoái vươn vai trong chăn. Ngủ đã thật, như là đủ mắt ấy. Cửa cạch mở, mùi bánh mì trứng thơm lừng. Giai bé xuất hiện. Quái, sao thằng bé nay dậy sớm thế?
Giai bé nhìn thấy mình, mắt trợn trừng:
- Anh không đi làm à?
Hả? Cái gì mà đi làm? Đồng hồ còn chưa kêu. Quờ tay tìm điện thoại, vớ ngay được cục pin. Sặc, đêm qua vui tay tháo pin ra nghịch rồi ngủ luôn mất.
Vội chồm dậy, vồ lấy chai nước muối đổ vào miệng. Trùm vội cái áo khoác vào người (may mà hôm qua về lười... cởi đồ, lười cũng có cái hay của lười đấy chứ nhỉ?) rồi lao đi.
Giai bé éo éo gọi với theo:
- Anh ơi, khăn mặt.
Mặt cái gì mà mặt. Tí vào toilet công ty thì thoải mái.
9 giờ 15. Thấy mình, mấy chị già cười như nắc nẻ, rồi giục mình lấy vợ mới tài chứ. Kệ các bác, em là em đi rửa mặt đã. Nước mát, đã thật. Vốc nước vào tay, vuốt vuốt tóc. Ngạc nhiên khi thấy dạo này đỡ mụn, đẹp trai hẳn. Óe, áo trái???
Bảo sao hôm nay nhiều người ngắm nhìn mình thế. Vừa ngượng vừa ức chế, thế mà nãy, thằng ranh kia không thèm nhắc mình, cả mấy bà chị già cũng thế.
9 rưỡi. Sếp về, trêm mép còn dính cái tăm. Sếp ngạc nhiên:
- Sao hôm qua chú xin nghỉ buổi sáng để chiều ở lại hoàn thiện project cùng nhóm kia?
Hả? Hử? Ớ! Ở! Ừ... nhỉ!!! Ôi, giấc mơ nồng nàn của mình...
Ngày... tháng... năm...
Mát trời, ngủ ngon thế nhỉ? Hôm nay đưa mẹ đi khám, xin sếp nghỉ nửa ngày nên mới đủng đỉnh được tí. Hơn 8 rưỡi, vừa dắt xe ra thì cửa nhà hàng xóm bật tung. Giật cả mình. Thấy trai già vội vàng lao ra, chắc vội lắm hay sao mà đến cái mũ bảo hiểm cũng xộc xệch. Gã lao đi nhanh lắm.
Ớ, gã này có cái áo lạ ghê, lớp lưới trắng phủ ra ngoài lớp vải cũng trắng nốt. Chết thật, có cả cái mốt này à? Sao mốt của bọn con trai lại quái dị thế nhỉ?
Ngày... tháng... năm...
Thằng bạn rên rỉ, vật vã kêu mất hết vốn. À, cu này trước dồn tiền để kinh doanh, thời buổi suy thoái kinh tế chắc làm ăn không ra gì rồi. Nó tu hết hai chai bia rồi bắt đầu nhấm nhẳn:
- Tao bị "úp sọt" roài. Con bé nhìn "não ngắn" thế mà cũng biết trò này. Giờ bao nhiêu vốn lại đổ ra làm đám cưới vì bố mẹ chỉ "hỗ trợ phần nào". Các cụ đang giận lắm.
Nó lại tu ừng ực...
Ngày... tháng... năm...
Giai bé xí xớn theo chúng bạn đóng giả ông già Noel đi phát quà chứ. Đúng là tuổi trẻ bồng bột, kinh nghiệm thương đau mình còn chưa kịp truyền lại cho thằng bé.
Nhớ hồi năm thứ 3 đại học, mình cũng áo đỏ quần đỏ mũ đỏ đi len lỏi từng con phố, tay lăm lăm tấm bản đồ. Hôm ấy, đến trường tiểu học nọ, xin phép mà mấy bác bảo vệ nhất định không cho vào. Thì đã sao, ông già Noel có biệt tài leo trèo mà. Mình vận hết công lực, vọt qua bức tường rào từ góc khuất. Mọi chuyện OK cả.
Mình phi như bay lên tầng, nơi thân chủ nhỏ bé đang đợi quà. Bất ngờ, bọn trẻ từ đâu lao đến, đứa vồ đằng trước, đứa vồ đằng sau. Đang giờ học cơ mà nhỉ?
Chẳng mấy chốc mình bị đè ngửa ra. Đứa giằng, đứa giật, đứa lồm cồm bò lên sờ râu vuốt tóc, đứa đấm bùm bụp vào bụng, vào mặt xem ông già Noel có "độn" thêm gì vào người không... Nếu mấy bác bảo vệ không đánh trống gọi lũ trẻ trở lại lớp thì không biết đến bao giờ mình mới thoát cái kiếp nạn ấy.
Giải phóng cho mình xong, bác tổ trưởng lôi xềnh xệch "ông già Noel" lên văn phòng làm việc. Thân xác mình lúc ấy mới thê thảm làm sao: mớ tóc bù xù lấm đầy cát, bộ râu bị xé chỉ còn dính lại vài mẩu con con trên cằm, một bên tay áo bị xé toạc, lủng lẳng như... dị tật, và bên dưới... ối má ơi, cái quần đỏ của mình đã bị đứa nhóc nào lột mất tiêu rồi??? Còn trật lại mỗi...
Hôm ấy, mình bị mấy bác bảo vệ cho nghe một bài giáo huấn chóng cả mặt, thêm một câu mà đến giờ vẫn còn nhớ: "Nhỡ đâu bọn trẻ nó giẫm đạp lên nhau bị làm sao thì chú tính thế nào? Có đền nổi không?"
Ngày... tháng... năm...
Bực mình từ mấy hôm nay rồi. Đợi dài cổ chẳng có ma nào rủ đi chơi Giáng sinh cả. Chí ít như năm ngoái hay năm kia, mấy đứa bạn có đi chơi với người yêu cũng còn biết đường: "Thôi đi với tụi tao cho đỡ buồn.". Hay thậm chí là: "Bà đi cùng, có gì trông xe cho tụi tôi chứ gửi xe hôm ấy đắt lắm" thì mình cũng cam lòng. Còn hơn ở nhà nghe bố mẹ thở dài.
Ngày... tháng... năm...
Giai bé vỗ vai bồm bộp:
- Đêm Noel anh kiếm chỗ nào đi chơi cho khuây khỏa. Em bận.
- Lại dại gái chứ gì? Lo mà học hành đi. Yêu đương thì cứ từ từ.
Dạy dỗ thế mà nó vẫn quyết đi, đi luôn từ sáng. Ranh con, miệng còn hôi sữa mà bày đặt. Sao mày không hỏi kinh nghiệm của anh?
Hồi năm thứ 2, chỉ trong 1 ngày Noel thôi mà anh đây đã "hạ gục" cả mấy cô liền.
Này nhé, chiều hôm ấy đi đá bóng. Về đến phòng trọ mới nhớ ra là đến giờ hẹn với một em trường bên. Vội quay xe đến đón em í. Đi một lúc, em thơ ngây hỏi: "Anh ơi, sao áo anh bẩn thế?". Vội thanh minh: "À, anh vừa đi qua đoạn công trường, ô tô nó phóng qua, bắn hết nước lên người em ạ". Em vẫn hồn nhiên: "Nó bắn được cả mùi hôi nách hả anh?". Muối mặt mua tặng em thêm một cái khẩu trang. Em đòi về: "Em chịu thôi". Thế là một em "gục ngã".
Về, tắm gội tử tế. Thay bộ quần áo mới đàng hoàng. Đến đón em thứ hai. Em này có hàng mi dài, cong vút, mắt lúc nào cũng long lanh, phải cái môi hơi mỏng. Mới đi được 4 vòng hồ Hoàn Kiếm, em í đã kêu mệt, kêu khát. Đưa em vào quán kem gần đấy, em điệu đàng cầm tờ thực đơn lên. Mình cũng cầm một tờ... Bất giác thò tay vào túi quần. Rỗng tuếch! Giật mình: "Hay anh đưa em về uống nước rồi mình đi chơi tiếp nhé" (thông minh quá còn gì). Em vùng vằng dằn mạnh tay xuống: "Anh chẳng galant tí nào. Mất mặt nhau quá. Về thôi.". Bực mình, sinh viên mà chẳng thông cảm cho nhau. Về thì về. Cứ nhè đúng ổ gà mình phi, em kêu oai oái. Xuống xe, em vừa hổn hển thở vừa lầu bầu: "Chịu bố!". Anh cũng chẳng cần. Tối nay anh còn hẹn một em nữa.
"Cộc... cộc... cộc..." - Hình như có người gõ cửa, gấp vội quyển sổ lại, viết sau vậy.
Ngày... tháng... năm...
"Tối nay đi lang thang đi. Lâu lắm rồi hội mình không tập trung..." - Đứa bạn nheo nhéo trong điện thoại. Có thế chứ. Phấn son, quần áo đâu nào? Chà, sao hôm nay lạnh thế.
Ngày... tháng... năm...
Hóa ra cô nàng nhà bên lại là người quen của người quen à? Trái đất tưởng to mà hóa ra bé tí.
Chiều hôm Noel, đang vật vờ nhớ lại mấy vụ tán gái hụt thì có tiếng gõ cửa. Ra là cu bạn hồi đại học. Cái dáng vẻ thất thểu không khác gì lúc nó bị trượt mất học bổng.
Thằng bạn vào nhà, ngồi phịch xuống bàn. Đoạn nó lấy chân đá đá cái cốc nhựa dưới đất:
- Tao cốc nước đi.
Như ông kễnh con. Cu này mà béo tốt một tí thì mình đấm cho nẩy người ngay, đằng này nó như bộ xương giáo cụ, đấm chỉ sợ rụng ra vài mẩu. Tu một hơi hết cốc nước, cậu vổ vai rủ đi chơi. Ra là mọt sách thất tình.
Đang bới chậu đồ chưa giặt tìm cái khăn len thì lại có tiếng gõ cửa. Lầu bầu đi ra mở cổng. Gái hàng xóm! Một tay gái ôm cái chậu, một tay cầm cái sào tre. Mặt gái đỏ lựng lên:
- Cho tớ lấy nhờ cái đồ vừa bị rơi xuống.
Thế là gái rút dép nhón chân bước ngay lên cái yên xe thằng bạn mình. Rướn rướn mãi. Khổ nỗi người "mẩu" có cố mấy thì cũng chỉ kéo được vài cái lá khô xuống, ngứa mắt thật. Đoạn mình giằng lấy cái sào: "Đi kéo chân đi". Giá đỏ mặt giằng lại: "Không được...". Không lịp rồi, cái món đồ đã được móc xuống. Ơ... Giật mình khi nhìn rõ nó là cái gì. Vội buông sào, chạy vào nhà trước cái mặt đần thối của gái.
Chẳng thấy gã bạn đâu. Đến khi nghe thấy tiếng đóng cổng "ruỳnh" một cái của gái hàng xóm thì mới thấy nó lò dò chui ra từ đằng sau, mặt tái mét.
Ngày... tháng... năm...
Mấy ngay nay cứ hay nghĩ vẩn vơ. Lão bạn mọt sách hôm trước đã từng quen biết gái hàng xóm ư? Không những thế còn là quen biết sâu và rộng nữa chứ.
Ngày... tháng... năm...
Sang nhà hàng xóm lấy đồ rơi. Thấy cái xe dựng ở đó quen quá. Riêng cái hình người nhện đánh đu ở cái biển số đã thấy quen, lại còn cái mũ bảo hiểm rụng lưỡi trai, cái yên xe bị chuột gặm... Quen thế nhỉ?
Ngày... tháng... năm...
Sang nhà bà chị họ. Có cô em trẻ trung đang ngồi chơi ở đó. Bà chị gán ghép, cô nàng thẹn thùng yểu điệu... Chẳng được tí chua ngoa đanh đá như mụ kia. Với lại chân em này dài quá. Tự dưng nhơ nhớ cặp giò ngăn ngắn và cái ngúng nguẩy rất trẻ con của một "bà cô già". "Bốp"! Tự vả vào mặt mình đi, nhớ là nhó thế nào, đấy không phải là nhớ. Hãy tự nhớ lấy!
Ngày... tháng... năm...
Năm nay thưởng Tết bao nhiêu nhỉ? Giá mà sếp thưởng Tết sớm sớm tí có phải là hè vừa rồi mình có tiền sắm... váy vó không chứ. Nghe nói có nơi thưởng đến sáu, bảy trăm triệu. Nghĩ mà thèm. Chỉ cần có vài cái thưởng như thế là yên tâm sắm xế hộp, khỏi lo mưa nắng. Mà không được, xe cộ bây giờ hay cháy lắm. Bỏ. Thà để tiền đó đi du lịch với mua truyện.
Ngày... tháng... năm...
Thằng bạn "điên nặng... điện" than thở: "Năm nay không khéo móm, chả tết tủng gì sất".
Đúng là cái thể loại... càng giàu càng tham. Lương chú đã gấp mấy lần lương anh, thưởng đột xuất của chú gấp mấy chục lần của anh...
Ngày... tháng... năm...
A, thôi rồi. Đã nhớ ra cái yên xe rách. Chính xác là cái yên xe ấy, đúng hôm mình mặc thử cái quần hầm hố có móc ở túi sau để đi uống cà phê...
Sao gã đó có thể trở mặt như vậy nhỉ? Đang ngồi tâm sự thì bất ngờ vùng dậy đòi đi. Chắc lại hẹn hò với gái nào rồi. Vuốt mặt phải nể trứng cá chứ. Sao đang muốn tán tỉnh mình mà lại quay ngoắt ra coi thường mình như vậy. Hừm, hỏng yên xe là đáng lắm.
Ơ... Thế ra hắn quen với anh em nhà trai à?
Ngày... tháng... năm...
Gã mọt sách thú nhận là đã từng mời gái hàng xóm đi uống cà phê. Tiếc là ấn tượng ban đầu về nhau quá "tốt đẹp" nên mọi chuyện chỉ dừng lại ở đó. Trái tim chàng mang mãi một vết thương như vết thương trên cái yên xe...
Mọt sách kể hôm ấy cậu chàng mời nàng đi cà phê. Câu chuyện đến hồi gay cấn khi nàng hỏi: "Thế rồi mấy hôm nó mở mắt?" khi nghe chàng kể chị gái chàng mới sinh cháu. Còn chưa kịp ngậm mồm vào sau quả ngạc nhiên thì bất chợt chàng xin phép đi, nàng giật mình, căn vặn, hờn dỗi và đòi đi theo chàng. Chàng nhất quyết không cho, nàng tự ái, đùng đùng đòi về.
Khi nàng bước xuống xe thì "xoẹt", tiếng cái yên xe bị xé toạc bởi công lực của nàng cùng với sự trợ giúp đắc lực của cái móc ở túi quần. Chàng mím môi: "Giá như cái quần của cậu đừng bền quá như thế".
"Bốp", cái túi xách của nàng quăng vào đầu chàng, may mà chàng chưa kịp tháo mũ bảo hiểm ra. Một câu chuyện tình đẹp đẽ đã kết thúc bi thảm như thế. Mãi đến lúc chia tay, chàng vẫn chưa kịp giải thích là lúc ở quán cà phê, chàng chỉ muốn đi... WC.
Ngày... tháng... năm...
Phố hoa có vẻ đẹp thật chứ không đùa. Thấy báo đài đưa tin, đăng ảnh ầm ĩ. Háo hức muốn đi xem quá. Mở máy điện thoại, rà danh sách một lượt: Không ai có thể đi chơi cùng mình cả, mấy đứa bạn gái đều đang cắm cúi dọn nhà cùng... mẹ chồng. Chắc vậy! Haizzz...
Ngày... tháng... năm...
Tết dương lịch người ta nghỉ cả. Sao sếp cứ bắt mình đi trực? Giai bé đã tí tởn về với u từ hôm qua. Đón năm mới có một mình quả là không hay ho gì.
Dắt xe ra khỏi cửa, tí nữa thì húc vào gái hàng xóm. Đúng là ra ngõ gặp gái nhé. Của nợ thật. Gái cười tít mắt, hí hí. Cái liếc mắt đưa tình của gái đúng là khiến người ta chết khiếp. Chả nhớ mình đã nói gì mà gái thoăn thoắt vào nhà rồi xúng xính váy áo bước ra. Tóm lại, đúng là ra ngõ gặp gái.
Phố hoa
Mình rất ghét phải chen chúc, thế mà gái vẫn xăm xăm bước lên, thi thoảng ngửa mặt lên hỏi: "Trên ấy có mát không?". Mát lạnh gái ạ, mỗi ở dưới mới nóng thôi.
Kinh hoàng. Sao đông thế? May mà mình đã có kinh nghiệm chen lấn từ những lần đi mua hàng giờ vàng rồi. Nóng, mồ hôi túa ra, người bên trên, bên phải, bên trái, đằng sau cũng toát mồ hôi. Nghĩa là... hôi quá! Thật tiếc cho một đại mỹ nhân chân ngắn như mình. Mà sao trai già cứ nhăn nhó cái mặt thế nhỉ?
Cứ chen vào sờ hoa làm gì không biết? Bị bảo vệ tóm thì nguy.
Chị kia yêu nghệ thuật thật, vén cả dây chăng mà chui vào chỗ mấy chậu hoa, lại còn dứt dứt cánh hoa nữa chứ. Mình cũng phải...
Giời ơi, có người cầm gậy chạy đến kìa con vịt kia...
Sắp chạm tay vào cái bông hoa xinh xinh thì có người kéo giật ra. Sợ thót tim. Ra là trai già. Thô lỗ thế bảo sao không ế.
Ngày... tháng... năm...
Bất ngờ có người xung phong trực tết dương lịch cho mình. Khỏe rồi. Về thôi. Để quyển nhật ký lại, nhìn nó chăm chú lần cuối trước khi lên đường. Dù sao nó cũng hết giấy rồi.
Ngày... tháng... năm...
Chiều u ám. Thấy dự báo bảo trời ấm lên mà chả thấy thế, lạnh sun hết cả người. Thấy trai già đùm đùm túm túm các thứ lên xe, chắc về quê. Ơ, mới đây còn bảo là phải trực tết cơ mà? Thật chẳng tin nổi mồm miệng bọn đàn ông. Híc, hết giấy rồi. Biết thế hôm đấy giằng mạnh hơn. Sao gã không nhường mình nhỉ?
Mai đã là năm mới!
*
* *
Lời nhật ký: Chả hiểu hôm nay ngày gì mà lại lắm hoa quả thế. Mùi cam, mùi bưởi, mùi thanh long, mít, ổi... ngào ngạt khắp phòng. Chưa kịp hưởng thụ hương vị của bọn hoa quả ấy thì mình đã nghe ai đó nói toáng lên: "Không có gì để đựng hoa quả à? À, đây rồi, dùng tạm...". Và XOẸT... OẸT... ẸT... T... T... T..., từng trang giấy lần lượt rời bỏ thân thể mình. Cuối cùng, mình - cuốn Nhật ký phiêu lưu ký chỉ còn là một mảnh bìa lõa lồ...
Chắc có lẽ Giai nhớn và Gái Ế sẽ có một kết thúc tốt đẹp sau những tranh chấp, duyên phận kia!
Ký đã hoàn thành nhiệm vụ của mình là được bôi đen đến trang cuối cùng.
Ký nghỉ đây.
Tạm biệt.
---Hết---























