Thứ Hai, 23 tháng 7, 2018

P50 - Những bóng ma "kinh dị" trong ký túc xá lúc nửa đêm

Ngày... tháng... năm...
Sáng, trong lúc vội vàng chuẩn bị đi làm, nghe loáng thoáng bố mẹ nói chuyện tiền bạc. Mẹ hết thở dài lại chép miệng, bố thì ngoài lúc nói những câu đầy tính triết lý thì lại im lặng, trầm ngâm. Bố mẹ lúc nào cũng thế, nói chuyện khác thì vui vẻ, rộn ràng mà cứ hễ nói đến tiền là nghe tiếng thở dài não ruột.

Chợt bố "à" lên một tiếng, vỗ đùi đánh "đét" một cái. Nghe tiếng mẹ ngơ ngác:
- Bố nó làm sao thế?
- Sắp tăng lương, tăng lương, tăng lương... lương tối thiểu, hình như thế.
Mẹ hớn hở ngay:
- Thật hả?
Nghe nói đến tăng lương, đầu óc mình tỉnh táo hẳn. Phấn khởi dắt xe ra cửa.
Hôm nay thật nhiều việc, công việc cuốn phăng mình đi khiến cái từ "tăng lương" chìm nghỉm giữa những "giao việc", "deadline", "kế hoạch", "báo cáo", "phối hợp"...
Tối. Ăn cơm xong, mình bê bát đĩa đi rửa, bố mẹ ra phòng khách xem ti vi, hình như là một phóng sự về an toàn thực phẩm...
Chợt mẹ thét lên một tiếng kinh hoàng:
- Đấy!
Bố có vẻ giật mình:
- Chuyện gì thế?
- Ông còn thích tăng lương nữa không?
- Ơ kìa mẹ nó, tăng lương ai mà không thích. Mẹ nó hỏi lạ.
- Phải, lạ, thích. Ông biết sáng nay tôi đi chợ thế nào không?
- Chẳng hiểu gì cả.
- Ra chợ, thấy thịt cá tăng giá bất thường, tôi mặc cả, mấy bà bán hàng trề môi, họ bảo gì nhỉ: À, "Các chị sắp được tăng lương rồi thì cũng phải tăng lương cho chúng em với chứ". Làm sáng nay suýt nữa thì thiếu tiền.
...
Câu chuyện của bố mẹ cuốn hút đến nỗi mình không hề biết có người đang vào phòng...
Tiếng mẹ cất lên làm mình suýt đánh rơi cái bát đang cầm:
- Cô nương làm gì mà ngây mặt ra thế? Có nhanh lên không thì tốn điện tốn nước của tôi quá. Bực cả mình, bảo sao người ta cứ bảo bao giờ lương đuổi kịp giá. Chỉ khổ những người đi chợ như chúng tôi thôi. Này, rửa nhanh cái tay lên chứ.
Ngày... tháng... năm...
Đi uống cà phê với hội bạn cấp 3. Thấy đứa nào đứa nấy cứ gọi là phơi phới. Cái "đốp" gọi điện bảo đang bận tí, xin phép đến muộn. Eo, nàng này có truyền thống đến muộn rồi, nàng chả cần gọi thì ai cũng biết là nàng chắc chắn đến muộn. Mà sao bữa nay nó lịch sự thế?
Ngày... tháng... năm...
Mức lương tối thiểu chính thức được tăng. Một niềm hân hoan khó tả. Vậy là từ nay có cơ hội để đóng góp nhiều hơn vào "quỹ bình ổn... tiếng cười gia đình" rồi.
Ngày... tháng... năm...
Có mail: Kế toán gửi bảng lương. Nhắm mắt, nín thở trong khi chờ mail được mở ra, một khoản tiền to hơn những tháng trước đang chờ mình...
Mở mắt: không tin nổi vào con số trước mặt, mình chỉ ước sao nó được như... NHỮNG THÁNG TRƯỚC. Mắt ngấn nước xin một lời giải thích. Sếp đi qua, cười ha hả:
- Sao cái mặt lại ngẵn tũn thế kia?
- ...
- Bảng lương hả? À, hiểu rồi. Nhìn kỹ đi nhóc, ở công ty mình thì mức lương được cố định như trong hợp đồng rồi, còn tại sao giảm à, vì mấy cái khoản này này...
Sếp vừa nói vừa chỉ tay vào mấy cái cột, nào cột bảo hiểm, nào cột thưởng phạt, nào cột tạm ứng...
Sếp xoa đầu:
- Cố gắng làm việc tốt đi, đến hạn mà đạt chỉ tiêu anh sẽ xem xét tăng lương cho mọi người, yên tâm đi.
Chỉ tiêu của sếp thì cao vời vợi... Ấy là chưa kể sếp mới chỉ "xem xét" thôi... Đấy là chưa kể... cái xoa đầu của sếp đã làm xù tung mái tóc chải mãi mới đỡ rối của mình rồi....
Chuyện xảy ra đã lâu, nay dọn tủ sách mới chợt thấy mấy trang viết cũ nên bổ sung vào cuốn nhật ký này vậy.
Ngày... tháng... năm...
Sáng, vừa mở cửa nhà ra, chưa kịp hít tí không khí trong lành nào vào phổi thì "bụp", một con quỷ với khuôn mặt gớm ghiếc nhảy bổ ra từ một góc tường, tay cào về phía trước, giật thót mình, tí nữa nuốt nguyên ngụm nước súc miệng vào bụng. "Con quỷ" ôm bụng cười, tiếng cười lanh lảnh... giống tiếng cười thằng bé nhà hàng xóm. Trợn mắt, giơ nắm tay xua nó về.
Sực nhớ ra cũng sắp đến Halloween rồi. Buồn bâng quơ. Nhận ra vì mải thở vắn than dài trước cái sự ế, mình gần như không còn ý niệm gì về thời gian. Không biết ngày, không nhớ tháng...
Ngày... tháng... năm...
Hộ tống mama đến siêu thị. Tranh thủ lúc mama tính lại tiền trên hóa đơn, mình vọt lên tầng trên xem mấy đứa trẻ con chơi game. Một dáng người quen quen đứng cạnh nhà bóng bay. Thôi rồi, chính xác kia là gã trai mà hồi cấp 3 tán tỉnh mình mãi không được, chính hắn rồi. Hắn làm gì ở cái khu chỉ dành cho bọn trẻ con này nhỉ? Mình vội đi đến. Chưa kịp chào thì hắn đã ngẩng mặt lên, ngạc nhiên:
- Ô, người đẹp, nàng đi đâu đây?
- Mình đưa mẹ đi siêu thị, còn cậu? Cho con đi chơi à? (Thật lòng mà nói thì lòng mình tan nát khi mở miệng hỏi câu ấy).
- Hì, đã có vợ đâu mà đòi con.
Hình như lúc ấy, "bệnh hi vọng" của mình lại tái phát, mình còn khẽ vuốt tóc nữa kìa. Rồi bất thình lình, một thằng bé chừng 3 tuổi ở đâu lao đến, ôm chặt lấy chân gã bạn.
- Con chào cô đi nào! Cháu chào cô ạ, nào!
Đất dưới chân mình như sụp xuống. Gắng gượng chào lại thằng bé rồi tranh thủ "đá xoáy":
- Thế mà bố con lại bảo là...
- Ấy ấy, đây là con bà chị mình mà.
Chưa nói thêm được chuyện gì thì mẹ đã gọi bảo về, cũng kịp xin được số điện thoại của nhau.
Ngày... tháng... năm...
Sau vài ngày nhắn tin hỏi han, quan tâm, hắn rủ mình cuối đi xem phim... Chu choa, tên này vẫn lãng mạn ghê. Thấy ấm áp cả cõi lòng...
Dạo này mình hay cười tủm, mấy bà chị trong phòng bắt đầu nhìn mình đầy vẻ cảnh giác. Chậc, kệ.
Ngày... tháng... năm...
Gần Halloween có khác, rạp chiếu phim trưng ra hàng loạt băng rôn quảng cáo phim kinh dị, trong khi mình lại muốn tìm phim tình cảm nào đó cho nó hợp hoàn cảnh. Tìm mãi mới thấy một phim lãng mạn, hỏi quầy vé, họ đáp ngắn gọn: "Hết vé rồi em ơi". Gã bạn thủ thỉ: "Hay xem tạm phim kinh dị!". Gật đầu đánh rụp, kinh dị cũng tốt, lại càng có cơ hội cho "bờ vai" thể hiện ấy chứ.
Những cảnh phim với máu me, hồn ma bay lảng vảng cộng với gió từ cái điều hòa thỉnh thoảng phả vào người... cũng đáng sợ ra trò. Mình bị hút vào phim... Đoạn này tĩnh lặng quá... Bất ngờ, một con mèo đen nhảy ra như lao thẳng về phía khán giả. Quá hãi hùng, mình quay sang cầu cứu "bờ vai":
- Cậu ơi, tớ... sợ...
- Ư... ư...
Mình định thần nhìn lại: "bờ vai" đang co chân bó gối trên ghế, đầu gục xuống, tay bịt chặt tai, toàn thân run bần bật... Mình chợt nhớ ra "bờ vai" có tiền sử "sợ ma".
Trên đường về, "bờ vai" im lặng không nói câu nào, chắc cậu chàng vẫn chưa hoàn hồn. Còn mình, quá thất vọng về một nhân vật đã định gọi là "bờ vai".
Ngày... tháng... năm...
Kể lại chiến tích đi xem phim ấy với đứa bạn đại học, nó bò ra cười:
- Này, mi mà làm quả như hồi xưa ấy, thì chắc tên này... Ha ha...
Câu nói của nó kéo mình về tới ngày xưa...
Đêm Halloween ấy, ký túc xá tắt đèn tối thui, thi thoảng tiếng chim ăn đêm gào lên não ruột. Phòng mình, vốn tập hợp những "mụ phù thủy", chụm đầu nhau lại và "yeah" lên một tiếng rất dứt khoát. Đoạn, bao nhiêu "phụ tùng" được mang ra: nào son đỏ, nào phấn trắng, rồi đốt nến hơ bát lấy muội than, rồi màn, rồi mùng, rồi khăn voan, găng trắng... tất cả được bày ra khắp 2 cái giường.
Sau một hồi bôi bôi, trát trát, tô vẽ nguệch ngoạc, chằng chịt khăn áo màn... cuối cùng một đàn "ma" cũng "ra lò". Khẽ khàng khép cửa, cả hội bắt đầu... nhảy tưng tưng ngoài hành lang, gõ cửa từng phòng... Những tiếng rú kinh hoàng phát ra...
Bất chợt, một đứa khẽ kéo mình, thều thào:
- Nhìn kìa...
Theo hướng tay nó chỉ, một bóng đen to cao lừng lững đang lướt rất nhẹ ở góc một dãy nhà khác, không một tiếng động... Cả hội "ma trắng" tái mặt, run run hỏi nhau:
- Liệu có phải là ma thật không?
- Nếu là người thì khi đi phải có tiếng động chứ.
- Nghĩa là...
- Ma... MA... MA... A... Đớ... đớ... đấy... ấy... ấy...
Cả hội túm màn chạy biến về phòng, hổn hển nhìn nhau. Được một lát, bất ngờ nghe thấy tiếng chân chạy huỳnh huỵch, tiếng thầy quản sinh hét to:
- Đêm hôm nghịch ngợm cái gì đấy?
Hé cửa phòng ra nhìn, "con ma to cao" hồi nãy đang luống cuống và bất ngờ... đổ sụp: thì ra là hai tên con trai đang cõng nhau đi... chơi Halloween. Ánh đèn của thầy quản sinh chĩa thẳng vào "con ma" đang lúng túng... Hú hồn, may mà tụi mình không bị phát hiện chứ không thì mai lên "tuyên dương" trước toàn trường mất.
Đêm muộn lắm rồi mà cả phòng vẫn không ai ngủ được, hình như đứa nào cũng... nghĩ tới ma. Gió đưa nhè nhẹ... Kìa, hình như ngoài cửa sổ có... cái gì: Một cái bóng, chính xác là một cái bóng lờ nhờ đu đưa trước tấm kính mờ cửa sổ, cả phòng hét toáng lên và nhao vào cái giường trong cùng, ôm chặt lấy nhau run rẩy.
Một đêm căng thẳng cũng qua đi, ánh nắng chói chang chiếu vào qua khe cửa, tiếng người đi lại, cười nói và rộn ràng bàn tán về vụ "ma tươi" bị quản sinh tóm sống... Mình ra mở cửa đầu tiên, kinh ngạc nhận ra cái bóng lờ nhờ đêm qua chỉ là cái áo mưa phòng ở tầng trên đang... phơi.
Chuyện mới đó mà đã... nhiều năm rồi nhỉ?

0 nhận xét:

Đăng nhận xét