Thứ Hai, 23 tháng 7, 2018

P53 - Hàng xóm mới

Ngày... tháng... năm...
Tối, bác tổ trưởng dân phố sang đánh cờ với bố. Vừa "chiếu tướng", "pháo lồng"... bác vừa hớn hở... "báo động" là nhà mình sắp có hàng xóm mới.
Mình chả hào hứng tẹo nào. Nhà ấy cho thuê, hết người này đi lại đến người khác ở, nhộn nhạo và bất an kinh người đi được ấy.

Ngày... tháng... năm...
Chủ nhật. Định bụng ngủ nướng bù lại những ngày cố công dậy sớm. Chẳng được. 7 giờ sáng, tiếng lịch kịch cất lên từ nhà bên cạnh. Tiếng bàn ghế, tủ, giường va bôm bốp vào bức tường ngăn, tiếng mấy gã trai choe chóe mắng nhau rồi lại cười ha hả... Dù đã lấy cả con gấu bông bịt hai tai lại nhưng cũng chẳng ăn thua. Vùng vằng ngồi dậy, tò mò thò cổ ra ban công: Hai gã thanh niên to con như hai cây sào phơi quần áo đang hùng hục bê bê vác vác.
Tối. Đang lục cục nấu cơm trong bếp thì có chuông cửa. Bố đi ra. Mình nghe thấy tiếng một trai - chắc còn trẻ, nghe nó vẫn hơi... the thé:
- Cháu chào bác ạ.
Tiếng bố à ờ. Trai kia tiếp:
- Anh em cháu mới chuyển đến đây, có gì anh em cháu nhờ bác giúp đỡ ạ. Cháu có ít hoa quả mới thắp hương, cháu biếu bác một ít. Bác đừng từ chối ạ.
- À, mới đến lúc sáng ấy hả? - Giọng bố vồn vã - Gớm, sao các cháu chu đáo thế? Vào nhà chơi đã.
- Thôi cháu xin phép bác, cháu về còn dọn dẹp nhà cửa. Hôm khác cháu sang chơi sau ạ. Hít... hit... nhà bác có món gì thơm thế. Thôi, cháu về đây ạ.
Trai trẻ liến thoắng một hồi. Sao trên đời lại có kẻ dẻo mồm thế cơ chứ lị.
Ngày... tháng... năm...
Mình phát hiện ra gã trai trẻ nhà hàng xóm đang là sinh viên, còn anh gã đó, gã trai già hình như bằng tuổi mình...
Ngày... tháng... năm...
Lại một chủ nhật. Bố mẹ đi tham quan từ sáng sớm, còn mỗi mình ở nhà. Uể oái ngồi dậy.
9 giờ sáng. Nghe tiếng "rầm" rất to từ nhà hàng xóm, rồi tiếng trai già oang oang:
- Anh khuyến khích mày ăn, nhưng ăn phải nhìn trước nhìn sau, nhìn trên nhìn dưới chứ. Còn có 4 gói mì tôm, mày cho tuốt vào bữa sáng của mày, giờ anh ăn bằng gì.
- Nhưng mà em đói lắm... Với lại tại anh dậy muộn cơ. Định nấu cho cả anh nữa nhưng anh chẳng thèm dậy.
- Quý hóa nhỉ?
- Hay anh ra ngoài kia ăn tạm cái gì đi.
- Gì là gì cái gì? Đã bảo về từ hôm qua, xin mẹ tiếp tế ít đồ ăn mà không chịu.
Tiếng trai trẻ hề hề:
- Khổ thân anh, cái đói nó lồi cái đanh đá. Ha ha...
Trai trẻ láu cá thật.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét