Bước chân vào phòng làm việc, sững sờ thấy một bó hoa to vật vã trên bàn với tấm thiệp: "Chúc mừng em nhân ngày phụ nữ!". Là ai nhỉ? Không lẽ là... anh "dừ", không thể nào, không lẽ một đứa vốn được mệnh danh là "cá rô đực" như mình mà lại dễ dàng gây được ấn tượng với vị doanh nhân thành đạt ấy? Không thể nào! Nhưng... nhỡ đúng thì sao? Làm sao để từ chối tình cảm của người ta đây? Mình miên man nghĩ...
9 giờ, có tin nhắn từ số điện thoại lạ: "Chúc mừng em nhân ngày phụ nữ! Ký tên: Anh "dừ" theo như cách gọi của em".
Choáng váng toàn tập, vậy thì đích thị bó hoa kia của hắn rồi. Mà sao anh ta lại biết số điện thoại của mình? Thủ phạm là chị béo chứ không ai khác. Cú lắm nhưng có cái gì vui vui len lỏi trong lòng...
11 giờ, chị béo mang đến cho mình một gói quà. Run run mở ra xem: cuốn sách "Đường đến thành công" kèm lời nhắn: "Anh có thể tặng em nhiều hơn thế!". Xúc động mạnh: hoa, tin nhắn, quà!
2 giờ chiều, sếp đi họp, chị béo nhảy vào chat:
- Đang lâng lâng sung sướng hả em? Thằng cu ấy, sao lần này lại ga-lăng thế nhỉ?
- Hi.
- Lại còn "Anh có thể tặng em nhiều hơn thế!". Này, chị hỏi thật, hôm trước nó bốc phét thế nào?
- Thì nói chuyện bình thường thôi chị.
- Chị hỏi là hỏi xem nó nói gì về công việc và cuộc sống của nó í.
- Thì cũng chỉ nói là việc kinh doanh rất thuận lợi. Sản phẩm được chào bán với giá ưu đãi nên rất đắt hàng. Rồi thì ai cần tư vấn gì thì anh ấy cũng tư vấn cho được cả, từ kinh doanh, kỹ thuật, làm người cho đến các loại.
- Ực... Ngon quá!
- Là sao chị?
- Là tài năng chém gió của nó ấy. Ngày trước cu này học giỏi lắm, nhưng ra trường, không xin được việc vì bị chê là thiếu kiến thức thực tế, cậu đâm ra chán nản, hâm hâm, lúc nào cũng tưởng mình cao siêu. Mới đây bố mẹ mới cho ít vốn mở sạp sách cũ, sách lậu bán ở vỉa hè chứ đâu. Tay này chém gió thành thần rồi.
- Hi. Thì đúng là kinh doanh, rồi tư vấn còn gì nữa chị.
- Ừ, anh còn tặng cho em được nhiều sách lậu nữa chứ. Ha ha, nghe giọng thất vọng kìa. À mà này, bó hoa là của anh em tặng chị em mình đấy. Không phải hoa "doanh nhân" tặng cô đâu nhé.
- Hi.
Thực sự hụt hẫng và có chút gì đó như thương cảm trong lòng...
Chiều. Hết giờ, vội vàng thu vén đồ đạc, lao như bay đến cửa hàng thời trang trung niên, ở đó có cái áo mình ngắm cho mama lâu rồi mà chưa lúc nào rảnh qua lấy được. May quá, cái áo vẫn còn đó. Nhanh chóng trả tiền và trở về nhà.
Bố đã đi làm về. Hôm nay ngày phụ nữ có khác, ông cụ về... đúng giờ thế. Phải như mọi hôm thì mẹ con mình còn mòn mỏi chờ bố đi làm rồi đi đánh tennis nữa cơ. Bố mẹ đang cười cười nói nói trong nhà. Mình chạy vào:
- Con chào bố mẹ. Con chúc mừng mẹ nhân ngày phụ nữ!
Mẹ cầm lấy túi đồ, mắt rưng rưng xúc động... Mình quay sang hỏi bố:
- Bố, thế quà bố tặng mẹ đâu?
Bố cười rồi đi thẳng vào bếp. Lát sau bố trở ra:
- Tặng mẹ của con anh nhân ngày phụ nữ.
Nói rồi bố chìa thứ đang giấu sau lưng ra: Một cái hoa súp-lơ xanh bắt đầu... nở hoa vàng. Mẹ chớp mắt xúc động (không rõ là xúc động giả hay thật nữa), trịnh trọng cầm cái súp-lơ...
Bất chợt mẹ hét lên và quăng cái súp-lơ đi (may mà nó không văng vào ti vi), mắt nhắm nghiền. Bố chạy vội ra đỡ lấy... cái súp-lơ, ngơ ngác:
- Ơ, rau an toàn của mình đấy bạn ạ.
Mình nhìn vào cái súp lơ giập nát, phì cười: Một chú sâu xanh mũm mĩm đang "tập thể dục" ngay giữa đám hoa vàng.
Tối. Ăn cơm xong, bố ân cần:
- Hôm nay hai mẹ con cứ để bát đũa, quần áo đấy. Không phải làm gì cả.
Mẹ ngỡ ngàng, mình ngỡ ngàng. Bố thong thả nói tiếp:
- ... Để mai làm cũng được.
Ngày... tháng... năm...
Sang nhà đứa bạn chơi. Nó mở cửa ra đón, trên trán, mồ hôi túa ra, nom đến là xót.
Cô bạn này ngày xưa nổi tiếng nhu mì, hiền thục, nói năng gọn gàng mà lại đầy triết lý. Chẳng thế mà nàng quyết tâm học hành, đỗ đạt để giờ đi làm thầy thiên hạ đây.
Mình quan tâm hỏi han:
- Làm gì mà mồ hôi mồ kê nhễ nhại thế? Làm thầy mà như làm thợ í.
- Được làm thợ thì tốt quá, đâu khổ thế này. Đang toát mồ hôi vì giải quyết "hệ lụy" của việc làm thầy đây này.
Nó mời mình vào nhà, mời mình ngồi xuống rồi mời mình đợi nó lấy nước. Bạn đi khuất, mình ngọ nguậy ngắm nghía: Ngôi nhà vẫn như xưa, tường, vách, trần, sàn... duy chỉ có đồ đạc trong nhà là có chút thay đổi: rất nhiều đồ, từ đồ nghệ thuật cho đến đồ linh tinh. Lạ cái là những đồ đạc ấy chẳng cùng "tông" với nhau và lại càng... ít thứ phù hợp với kiến trúc của ngôi nhà. (Mãi về sau mới đoán ra đó là quà của phụ huynh học sinh, chắc lại quà kính biếu, quà cảm ơn... đây mà.)
Cô bạn đi ra, tay bưng một cốc sữa dành cho người... ốm:
- Cậu uống cái này nhé, gọi là "giải quyết" hộ tớ với.
- ...
- Chẳng là hôm trước bà ngoại tớ ốm, bệnh tuổi già ấy mà. Chẳng hiểu ai phao tin mà phụ huynh lũ lượt kéo đến hỏi thăm. Ai đến cũng sữa, hoa quả... Khổ lắm cậu ạ.
Mình tủm tỉm:
- Sướng thế lại bảo khổ.
- Sướng cái nỗi gì mà sướng. Tí tớ dẫn cậu vào xem với đống quà ấy nhà tớ đã mở... hàng tạp hóa được chưa nhé. Không "tống tiễn" nhanh thì có mà... hết hạn sử dụng.
- Sao người ta lại thăm quà làm gì nhỉ? Phong bì có phải nhanh không. Nhỉ? Hì hì...
- Dừng nhé. Ăn nói lung tung quá. Giáo viên cũng có cái giá của giáo viên nhé. Lương đây tuy thấp nhưng không cần "tranh thủ" kiểu đó đâu.
- ...
- Nói thực là chuyện phong bì cũng chẳng hiếm, cứ hễ đến dịp nào đó là lại thấy. Nhiều khi muốn "không" cũng khó. Nhưng mình dạy môn phụ, lại chẳng chủ nhiệm lớp nào nên cũng dễ tránh. Chứ như mấy cô khác thì... Phải cái, nhiều khi phụ huynh chẳng hiểu cho mình...
Cô bạn tiễn mình về trong tiếng thở dài.
Ngày... tháng... năm...
Đầu giờ chiều, chị béo phi ầm ầm vào phòng, tức tối:
- Thế này thì có chết con người ta không cơ chứ. Lúc đấm quà, đấm tiền thì ngon lành thế, hứa hẹn đủ điều...
- Gì thế? Gì thế? - Mọi người xôn xao.
- Đây này, các nàng xem vở con giai tôi đây: Giáo viên xịn nhé, thăm hỏi đầy đủ nhé, mà cho con người ta học thế này đây, phê con người ta thế này đây...
Vừa nói, chị béo vừa dằn quyển vở ô ly xuống mặt bàn. Cả phòng bu vào xem. Mình chỉ kịp liếc thấy mỗi mấy dòng gạch gạch xóa xóa đỏ choét, rồi ngay lập tức bị chị khác "đánh bật" ra.
Ngồi "vòng ngoài", nghe tiếng mấy bà chị rú lên:
- Ôi, đặt câu với từ "tập thể": Sáng nào em cũng tập thể dục.
- Á, sặc! Còn câu gì ở cuối kia kìa?
- Ừ, vẫn đặt câu, yêu cầu: đặt câu với từ "đỡ đần".
- Cái này dễ nè, chỉ cần "Em thường xuyên đỡ đần cha mẹ việc nhà" là được chứ gì?
- Không, ông giời viết cái gì đây này: "Nhờ chăm chỉ học hành nên em đỡ đần".
- Ớ...
Cả phòng bò ra cười, nước mắt nước mũi tùm lum. Chị béo bực mình gắt:
- Mấy người cười cái gì? Thằng bé đặt câu thế thì sai à? Đề đòi chữ nào, cháu nó có chữ đấy. Thế mà thẳng tay phê cho con người ta là lạc đề, là nọ kia rồi cho thằng bé điểm kém. Vớ vẩn thật. Chắc là lại vòi tiền đây. Thật hết chịu nổi!
Mình run run, toát mồ hôi thay cho cô bạn mình trước những mối nguy về... tai nạn nghề nghiệp không biết tỏ cùng ai.








0 nhận xét:
Đăng nhận xét